| Thi só Phaùp Feùlix
Arvers noåi tieáng nhôø moät baøi
thô coù nhan ñeà laø Sonnet d’Arvers:
Mon aâme a son
secret, ma vie a son mysteøre,
Un amour eùternel
en un moment conçu*,
Le mal est sans espoir,
aussi j’ai du^ le taire.
Mais celle qui l’a
fait n’en jamais rien su.
x x x
Heùlas! j’aurais
passeù preøs d’elle inaperçu*
Toujours aø
ses coâteùs et pourtant solitaire
Et j’aurais jusqu’au
bout fait mon temps sur la terre
N’osant rien demander
et n’ayant rien recçu*.
x x x
Pour elle, quoique
Dieu l’ait faite douce et tendre
Elle ira son chemin,
distraite et sans entendre
Le murmure d’amour
eùleveù sur ses pas.
x x x
A l’austeøre
devoir, pieusement fideøle
Elle ira en lisant
ces vers tout remplis d’elle.
‘‘ Quelle est donc
cette femme? et ne comprends pas.’’
Sonnet laø moät loaïi
ñoaûn thi cuûa Phaùp goàm 14 caâu
( hai tieát 4 caâu vaø hai tieát 3 caâu,
chaët cheõ veà caùch hieäp vaän).
Ngöôøi ta noùi
raèng nhaø thô ñaõ ñem loøng
thöông thaàm maø laïi voâ cuøng
say ñaém, ñuùng laø caùi kieåu
bò tieáng seùt aùi tình, moät thieáu
nöõ maø laàn ñaàu tieân chaøng
lieác thaáy boùng hoàng. Nhöng khoâng
ngôø naøng laø moät ngöôøi
em hoï gaàn, raát gaàn. Theá roài
ít laâu sau naøng leân xe hoa soáng ñôøi
moät hieàn phuï. Chaøng thöôøng
gaëp vaø coøn coù nhöõng khi ñi
soùng ñoâi nhöng naøng khoâng heà
bieát raèng nhaø thô ñaõ khoå
vaø coøn khoán khoå suoát ñôøi
vì ñaõ choùt yeâu naøng ( cuõng
coù ngöôøi keå raèng ngöôøi
thieáu nöõ naøy laø vò hoân
theâ cuûa moät ngöôøi baïn thaân
thieát cuûa nhaø thô).
Naøng thieáu nöõ
ñi ñöôøng naøng ñi, khoâng
heà bieát chính naøng laø taùc
nhaân khieán ñôøi chaøng ñau
khoå. Chính naøng ñaõ coù
dòp ñoïc baøi thô, naøng töï
hoûi: ‘‘ ngöôøi ñaøn baø naøo
ñaây nhæ?’’
Moät caâu hoûi ñöôïc
ñaët ra: vì sao baøi thô naøy noåi
tieáng quaù vaäy?- Vì laø moät baøi
thô quaù hay!
Moái tình ôû
ñaây vöøa cao thöôïng, vöøa
trong saùng. Tuy laø tình yeâu moät
chieàu nhöng voâ cuøng thaém thieát.
Thöôøng thì
moät nam thanh nieân coù dòp gaàn guõi,
trao ñoåi, chuyeän troø vôùi moät
baïn gaùi, nhìn ngaém dung nhan, kieåu
ñieäu thaáy meán vaø sau moät thôøi
gian môùi ñem loøng yeâu thöông.
Nhöng ñaây, ñuøng moät caùi,
ñuùng laø ‘‘coup de foudre’’. Chæ trong
choác laùt- un moment- maø ñaõ thaønh
moät moái tình thieân thu- un amour eùternel.-
Ñoái phöông coù bieát gì
khoâng nhæ? Tuyeät ñoái khoâng!
Theá môùi khoán khoå cho keû ña
tình. Ñi beân naøng, naøng thaáy
chöù, nhöng chæ laø thaáy caùi
voùc daùng, caùi hình haøi chöù
ñaâu thaáy ñöôïc noãi
loøng cuûa ai kia chöù. Ne^1u tình
caûnh cho pheùp nhaø thô ñöôïc
thoå loä loøng mình thì cuõng vôi
ñi phaàn naøo vì ít nhaát naøng
cuõng bieát ñöôïc chaøng ñang
xao xuyeán, ngaån ngô vì yeâu ñöông.
Tuyeät nhieân naøng
khoâng bieát tí gì. naøng thôø
ô, laõnh ñaïm. Böôùc chaân
naøng treân ñöôøng ñôøi
keå nhö ñaõ daãn naùt traùi
tim chaøng maø naøng khoâng heà nghe
tieáng reân ræ.
Caùi tö duy, caùi
luaân lyù, caùi tö caùch nôi chaøng
khoâng cho pheùp chaøng heù moâi, naøi
xin ñeå ñöôïc naøng chia xeû
noãi loøng duø chæ baèng aùnh
maét chöù mong gì nhaän ñöôïc
caùi gaät ñaàu- N’osant rien demander et n’osant
rien recu.
Veà keát caáu, hai
ñoa.n ñaàu moâ taû moái tình
ñau khoå, voâ voïng vaø noãi loøng
cuûa thi nhaân cuõng nhö söï thôø
ô, lô ñaõng hay noùi ñuùng
hôn söï ‘‘ khoâng bieát gì heát’’
cuûa ngöôøi thieáu nöõ
maø chaøng ñem loøng yeâu thöông
moät caùch meát meâ.
Nhìn laïi loøng mình
roài quay sang nhìn naøng kyõ hôn vaø
döôùi con maét thi nhaân thì naøng
laø moät taïo vaät tuyeät vôøi,
hieàn dòu vaø thanh taân. Nhö moïi
ngöôøi, naøng böôùc ñi
treân ñöôøng ñôøi, coù
theå laøm vôï, laøm meï, thaûn
nhieân khoâng heà hay bieát chaøng ñaõ
vaø vaãn ñau khoå vì naøng.
Ngöôøi thieáu
phuï chu toaøn nhieäm vuï naëng neà-
austeøre devoir- moät caùch thaønh kính-
pieusement fideøle- ngao ngaùn hôn nöõa,
naøng ñoïc chính baøi thô naøy,
trong ñoù coù ñaày hình aûnh
naøng, hình aûnh moät tuyeät nöõ
ñöôïc yeâu thöông ñeán
ñoä, nhöng naøng laïi khoâng heà
hay bieát gì vaø töï hoûi loøng
mình: ‘‘ ngöôøi ñaøn baø
naøo ñaây nhæ?’’
Baøi thô tình tuyeät
vôøi naøy quí ôû choã chaân
thöïc, ñuùng nhö Nicolas Boileau ñaõ
noùi: ‘‘ Seul le vrai est beau’’.
Baøi thô naøy cuõng
raát nhaân baûn. Con ngöôøi
khoâng chæ laø caây saäy bieát tö
duy maø coøn caàn phaûi nhaán maïnh
veà maët tình caûm. Coù theå
baét chöôùc Pascal maø noùi: ‘‘
L’homme est un roseau aimant’’.
Ai thì cuõng yeâu
caû, nhöng ôû ñaây laø moät
moái tình caâm laëng, khoán khoå
ñaày tính laõng maïn, khoâng yeâu
ñöôïc vaãn cöù yeâu, cöù
meâ maån suoát caû ñôøi.
Nhöõng doøng chöõ
treân ñaây cuõng chæ laø laïm
baøn, laø noùi laùo nhö caùi kieåu
Taûn Ñaø: ‘‘ Noùi laùo maø chôi,
nghe laùo chôi!’’ Thoâi thì cöù
ñoïc nguyeân taùc ñi ñeå chia
xeû noãi loøng thi nhaân vaø laø
naïn nhaân cuûa moái tình moät chieàu.
Chæ coù caâu ‘‘Je l’aime’’ maø khoâng
heà coù caâu ‘‘ Elle m’aime’’. Theá môùi
trôù treâu!
Döôùi ñaây
laø baøi thô dòch cuûa Khaùi
Höng, maø tröôùc 1945 nhieàu ngöôøi
thuoäc loøng vì khaù hay:
Ñoaûn thi cuûa Arvers
Loøng
ta choân moät khoái tình
Tình
trong giaây phuùt maø thaønh thieân thaâu,
Tình
tuyeät voïng, noãi thaûm saàu,
Maø ngöôøi
gieo thaûm nhö haàu khoâng hay.
Hôõi
ôi ngöôøi ñoù ta ñaây,
Sao ta thui
thuûi ñeâm ngaøy chieác thaân
Duø ta
ñi troïn ñöôøng traàn,
Chuyeän
rieâng ñaâu daùm moät laàn heù
moâi.
naøng
duø ngoïc thoát, hoa cöôøi,
Nhìn
ta nhö theå nhìn ngöôøi khoâng
quen.
Döôøng
ñôøi laëng keõ böôùc
leân,
Ngôø
ñaâu chaân ñaïp leân treân khoái
tình
Moät nieàm
tieát lieät ñoan trinh
Xem thô
naøo bieát coù mình ôû trong.
Laïnh luøng
loøng seõ hoûi loøng:
‘‘ Ngöôøi
ñaâu taû ôû maáy gioøng thô
ñaây?’’
Ngöôøi vieát
baøi naøy trong luùc ngoài ñöa
voõng cho chaùu ñaõ ñem dòch
baøi Sonnet d’Arvers baèng ba theå thô khaùc
nhau. Baøi döôùi ñaây theo
theå song thaát, moät theå thô leâ
theâ, coù leõ hôïp vôùi noäi
dung baøi naøy:
Noãi nieàm taâm söï
Loøng
ta naëng noãi nieàm taâm söï
Vaø ñôøi
ta thaâm kín u hoaøi
Hoàn
ta moät phuùt chôi vôi
Tình
ta beàn vöõng ñôøi ñôøi
hôõi ai
Taâm tình
aáy thieät thoøi voâ voïng
Nghó
cho cuøng thinh laëng laø hôn
Rieâng
naøng chaúng ñoäng taâm can
Duø saàu
daèng daëc, nguoàn côn taïi naøng
Cuøng
caát böôùc moät ñöôøng
chaúng thaáy,
Ñi beân
maø bieát maáy leû loi!
Duø cho
soáng troïn tuoåi trôøi,
Caàu
xin chaúng daùm ai ngöôøi ban cho.
Tính trôøi
voán ñôn sô, hieàn ñöùc,
Böôùc
ñöôøng ñôøi taâm thöùc
thôø ô.
Tieáng reân
ræ coù bao giôø
Naøng nghe
noåi daäy, böôùc qua laïnh luøng.
Heát boån
phaän moät loøng choàng vôï.
Töï hoûi
mình: ‘‘ thieáu phuï naøo ñaây?’’
Chính naøng,
naøng chaúng coù hay.
7-1988
Ñoïc hai baøi thô dòch
treân ñaây, ai daùm baûo tieáng
Vieät khoâng hay, khoâng phong phuù.
Töø ‘Le mal’ trong tieáng
Phaùp vì nghóa quaù roäng neân khoâng
dieãn taû ñuùng caùi taâm beänh
ñau khoå cuûa thi nhaân baèng töø
‘‘ noãi thaûm saàu’’. Cuõng nhö ba
töø ‘‘ l’a fait’’ ñoïc leân khoâng
saâu saùt nhö ‘‘ gieo thaûm’’. Töø
‘‘ thui thuûi’’ tôùi hôn töø
‘‘ solitaire’’.
Trong baøi döôùi,
caâu:
‘‘ Mais celle
qui l’a fait rien su’’
ñem dòch baèng hai caâu
luïc baùt nghe môùi thöïc thaám
thiaù:
Rieâng
naøng chaúng ñoäng taâm can
Duø saàu
daèng daëc, nguoàn côn taïi naøng.
Caâu:
Duø cho
soáng troïn tuoåi trôøi
Vöøa ngaén goïn,
vöøa thô moäng hôn caâu tieáng
Phaùp:
Et, j’aurais
jusqu’au bout fait mon temps sur la terre.
Trong moät
baøi khaùc seõ giôùi thieäu baøi
‘‘ Le vase briseù’’.
6-2000 |