Thương hoài
…..
Tưởng nắng sáng vừa len qua khung cửa
Em vội vàng kéo nhẹ chiếc màn tranh
Tim se sắt , một vầng mây trắng xám
nhớ
thương hoài , chỉ một bóng hình anh .
Từ xa xôi anh lướt mình theo gió
kịp
đến trường , trước lớp học vừa tan
,
không
quản đường xa , không ngại mưa nắng
vội
vã bên nhau , kẻo hạt nắng tàn .
đời
chinh chiến , anh làm sao biết được
chuyện
tương lai ta không thể hứa suông
cầm
tay em , trao nụ Lan vừa nở .
huơng
thơm này , anh gói trọn niềm thương .
Mùa thu ấy , anh đi không trở lại
trước
cổng trường , em lặng đứng chờ anh
“tà
áo mỏng , che đầu mưa nặng hạt “
Lá cuối mùa theo nước mắt rơi nhanh !
Bao năm rồi trở lại sân trường cũ
cành
phượng gầy ngơ ngác nhớ xa xôi
màu đỏ thắm rơi lần theo cơn gió
tiếng
chuông chiều , nghe não nuột buông lơi !
Vũ Lê Vân