Viên sạn

Đời sống con nguời nhu những ḍòng sông rồi sẽ chảy ra biển cả, những lỗi lầm mắc phải sẽ là những rong rêu măi c̣òn mắc đọng lại duới chân cầu.

Đó câu kết cuối của bài viết ‘ RONG RÊU CUỐI ĐỜI ”của NT TIỀN .Xin phép NT cho thằng em tiếp nối .

Câu viết làm ray rức với luong tâm chính ḿnh . Vâng , tôi không chối cải điều nầy . Cuộc sống của ai th́ì nguời đó biết nhung với tôi đầy rẫy tội . Đủ tội và ray rức nhức nhối những chuyện trong quá khứ cung nhu hiện tại c̣n tồn lại .

Nếu nói buồn th́ụ có vẻ thụ động , còn nói bực th́ì qúa cực đoan .

Trong cuộc chiến , cái tội là có những binh si anh em thuộc cấp đă hy sinh. Có thể là một sai lầm của chính bản thân và ray rức hon là những thuong binh c̣òn lại sau cuộc chiến . Riêng bản thân tôi trong những trận chiến cũng bị thuong , đó là do tôi , tội qúa khinh địch . Anh em đon vị cung v́ tôi mà tử nạn hay thành thuong phế binh . Nếu biết đó là TỘI , th́ì hăy làm việc ĐỀN TỘI cho xứng .

Trong suốt thời gian 31 năm qua , chúng ta là những chứng nhân , những tội nhân . Chúng ta đa chứng kiến hầu hết những đau thuong của cuộc chiến . Những nguời tội nhân mong một ngày đuợc phán xét của LỊCH SỬ .

Cái khổ ải của các thuong phế binh không phải riêng tội của tôi , mà là chung của tất cả . Chúng ta có cầu nguyện ăn chay hay làm nghiă chỉ cao đẹp gây quỹ giúp TPB hằng năm cung chưa hẳn là đủ sám hối . Thực vậy , sau 31 năm cái co cực không có mạng nào tả hết nhung họ vẫn sống vẫn thở trên các nẻo đuờng góc chợ , duới các hầm cầu hay trong những Địa Ngục kinh tế mới .

Tôi xin tự giới thiệu : Nguyễn văn Út , một thuong binh của QL/VNCH .

Bị thuong năm 1973 tại U minh ( Cà mau ) . Sau đó nằm bệnh viện Nguyễn tri Phuong và năm 1974 ra hội đồng y khoa giải ngu .-

Thua anh câu chuyện dài nhu tâm t́nh của những nguời lính lâu ngày lại gặp nhau .

Cách đây hai hôm , thằng TU - em cuả tôi -

- Anh hai à , ra ngoài quán chị TU có cái nầy hay lắm

Quán café chị TU , để quyết ru khách có đặt hai ba máy computer, giá một giờ là 3000 $ và khi mở tên là 20.000$ . Vừa choi game hay đọc tin tức khỏi cần đợi hay mua báo mà có café nữa. Vừa đẩy xe cho tôi vừa th́ thào :

- Không rỏ có thiệt không , nhung em thấy cái nầy đăng lâu rồi nhung không bỏ . Chắc ông nầy giàu lắm nên đăng bài liên tục và các chổ khác cung thấy .

Tôi thầm nghi chuyện ǵ nữa đây . Cả một cuộc đời tan nát rồi cung chua yên với đám nhỏ nầy . Già đầu rồi cung nhu ngày xua , nhung cung an ủi nhiều phen .

Đóng 3000 đồng rồi bấm lia lịa , tôi không hiểu tại sao tụi nó rành cái nầy hồi nào .

- Anh Hai kêu café đi , cho em xin cái đen nhỏ .

Liệu chừng nguời phục vụ đi xa , ÚT bấm vào màng h́nh ,

- Coi cho nhanh anh HAI ,

tôi thấy bài : KÊU GỌI NGÀY TPB của Liên Hội Cựu Chiến Si /Dallas & Ft.Worth . Qua đó , tôi thấy có số điện thoại và I meo ( dân choi không sợ)

Trời đất , một sự thực , một cảm xúc dâng trào . Tôi không nghi là điều mình mong nay đă có nguời nghi đến . Cám on anh thật nhiều , đây không phải một ḿnh anh mà c̣òn các hội đoàn , có các ông đon vị truởng và bạn bè cu .

Vâng đă 31 năm trôi qua mà ḿnh không nghi là đă qúa lâu . Trong một tâm trạng chờ đợi - sắp đến - . Một sự thực với 31 năm nguời trẻ nhất giờ cung đă 50 ngoài . Những nguời Lính khi trở về thăm , tôi có dọ hỏi th́ chỉ thấy lắc đầu và câu : không c̣n ǵ nữa .

Cuộc chiến ngày xua ,mà chúng ta tham dự do nguời ta quyết định thắng bại , th́ ngày nay ḿnh c̣n sống là may lắm . Chua chát .

Đă 31 năm, chúng ta đuợc nguời khác quyết định cho số mạng sống chết, nhung TỆ nhất là những TPB không c̣n chỗ dung thân. Cá nhân tôi may mắn c̣n đuợc một nguời đan em, tuy không lành lặn nhung c̣n đi đuợc và nó giúp đẩy xe lăn của tôi đi kiếm sống. Vết thuong chiến tranh không c̣n vết tích noi nguời khác nhung hằng ngày vẫn c̣n dày ṿ noi thân xác TPB chúng tôi. Chúng tôi không trông chờ vật chất, v́ thực tế bất khả thi, nhung về tinh thần, nếu các anh cho chúng tôi “MỘT NGÀY TPB” th́ thật là vạn on, đó là ngày giỗ của anh em chúng tôi, chúng tôi không hối tiếc những ǵ đă mất mát, v́ các anh đă và đang nghi đến nên có một ngày gọi là NGÀY GIỖ CHUNG cho TPB/QLVNCH”.

Anh oi ,tôi rất cảm động , tôi không hề hối tiếc gom những đồng tiền để nhờ họ đánh những ḍng chữ nầy đến anh , không mong anh trả lời và cung không mong anh gởi tiền v́ tôi không thể nào biết đuợc là anh có trả lời hay sau đó bị theo dỏi . Có tiền rồi cung hết nhung cái danh cái nghiă tồn tại măi trong ḷng mỗi nguời Thuong Binh . Không ai biết những ǵ sẽ đến nhung tôi nghi là các anh cho chúng tôi NGÀY THUONG BINH. Ngày giỗ của những nguời TB/VNCH , chúng tôi không hề bị quên lăng .Cám on đời đă cho chúng tôi có những nguời chiến hữu .

Kính chúc các anh luôn luôn mạnh khoẻ và phát tài .

Nguời thuong binh VNCH .

Một cái RONG RÊU c̣n mắc đọng lại duới chân cầu .

Những cái rong rêu nầy mắc đọng rất nhiều trong tâm hồn , tôi không chối bỏ nhung làm sao rong rêu nầy đuợc trở lại biển cả .?. tôi không power - có thể và không có thể - . Một thân thể nặng 170 pounds nhung vớí câu chuyện nầy không đuợc killograms nào cả và chất thêm 15 hội đoàn cựu chiến si vùng Dallas va Ft Worth cung không không làm đuợc một âm vang trong khung cảnh đầy kịch tính . Đau thay cho công vợ nuôi chồng . .Vì hôm nay , sống trên xứ TỰ DO mỗi nguời có một ý nghi , một cách sống . Tôi không dám nói ICH KỶ hay là đầu môi chót luỡi nhung sự thực đă chứng minh điều nầy . Không ai dám nhận cái TRÁCH NHIỆM . Một sự lửng lơ ……

Một viên sỏi vất xuống sông c̣òn tạo đuợc những gợn nuớc lăn tăn . C̣òn vất xuống biển , tỏm một tiếng kêu rất nhỏ và không có gợn sóng nuớc nào . Đó là SỰ THỰC .

Một SỰ THỰC , Sau đây là tiếng rên của con chó sói trong sa mạc.

Tôi chỉ là một nguời lính thuộc đon vị Tiểu Đoàn 9 Mănh Hổ, truớc kia tôi thuộc LLĐB đóng tại Hồ Ngọc Tảo. Sau đó lực luợng này giải tán, tôi đuợc chuyển về TQLC. Tôi đă theo chân đon vị kể từ ngày đuợc thành lập tham gia các trận đánh, từ Kampuchia đến Hạ Lào, trong trận rút khỏi Quảng Trị tôi bị thuong và giải ngu vào năm 1972 ...

Sau 30 năm chiến tranh đă chấm dứt, thử ngồi đếm lại bạn bè ai c̣n ai mất, nguời đi và bao nhiêu kẻ ở lại. Mắt chợt cay cay nhu một lớp suong mù giang giảng noi đỉnh núi của một vùng Hạ Lào heo hút, khóe mắt chót lạnh nhu gịng sông Me-Kông lửng lo tuôn chảy. Noi đó bao nhiêu nguời bạn đă nằm xuống vinh viễn, xa rời bạn bè, nguời thân không lời trân trối. Những cây tùng cây bách vuon cao giữa núi rừng là nhân chứng sống của cuộc chiến tranh khắc nghiệt, của đất nuớc mà tôi đă sống, những cánh lan rừng bám víu sống nhi thân gởi tầm đă đuợc châm sóc bằng loại phân đặt biệt, bằng thân xác của bạn bè tôi, đuợc tuới bằng mồ hôi, máu và một phần thân thể của chúng tôi, những nguời thuong binh trong cuộc chiến. Những nguời con ghẻ, con ngoài gia thú của một chế độ đă bị quên lăng.

Tôi không trách đời, hay trách ai cả, chẳng qua đó là định luật an bài, dám dấn thân vào cuộc choi th́ phải chấp nhận trả giá. Chỉ là một chút h́nh hài mất mát cung c̣n may mắn hon những nguời bạn hiện giờ đang nằm noi một đỉnh núi trong dăy Truờng Son bát ngát hay một cánh rừng âm u vắng lặng nào đó, c̣n ai nhớ đến, vợ con rồi cung lăng quên theo thời gian.

Chào anh, chào bạn, chào tất cả những sinh vật trên hành tinh xanh này để khăn gói qua một noi khác, noi đó không có hận thù, chết chóc, không c̣n cảnh con mất cha, vợ mất chồng, noi một cỏi không gian bao la sâu thẫm vô tận... Tôi sợ rằng không nói hết th́ vinh viễn con cháu ḿnh sẽ không bao giờ biết đuợc rằng đất nuớc đang b́nh yên này đă từng xảy ra cuộc chiến tranh khốc liệt, cuộc chiến giữa cha con, anh em bị chia cắt, nguời thua kẻ thắng đều là nguời VN. Và muốn tâm sự th́ nói với ai? đối với mọi nguời th́ mặc cảm, với xă hội th́ là nguời lính ngụy, một đon vị ác ôn nợ máu với nhân dân, th́ thôi tốt hon nên im lặng.

Vâng một sự im lặng đáng sợ , ai đa sống trong những khung cảnh thiên đang xă hội chủ nghiă mà không nghi đến cái chiều của xă hội th́ coi nhu không c̣n chổ đứng .Nó có mâu thuẩn nhu thế mà vẫn phải sống , chấp nhận sự thiệt tḥi sự lăng nhục trên thân thể, trên tâm hồn và tinh thần tôn giáo .Không ai ăn ở đời đời kiếp kiếp với cuộc sống bao tủi nhục , Họ tin tuởng ở đấng bề trên sáng suốt mở rộng cửa tâm linh giúp kẻ khốn cùng . Giúp kẻ đui sáng mắt , kẻ tê liệt đi đuợc .Trong khốn cùng họ vẫn tin tuởng cầu nguyện đấng thiêng liêng và tin cậy bạn bè chiến hữu không bỏ anh em . Vâng , trong những lúc khốn khó nguy nan , chúng ta không ai không mong một điều gì hon là sự an toàn . Trong khả năng hạn hẹp của chúng ta , kính mong tất cả các Niên truởng cùng qúy hội đoàn cùng chung sức làm cho anh em một ngày , một ngày trong một năm để mọi nguời chúng ta trọ̀n trách nhiệm với đồng ngu .

Một cánh tay đua lên , hằng ngàn cánh tay đua lên quyết đấu tranh cho nguời thuong binh là chúng ta đă làm đuợc cho anh em và cho chúng ta nữa . Vậy kính mời tất cả hăy lên tiếng tạo một âm vang cho tất cả mọi nguời biết nguời lính TPB vẫn luôn luôn sống măi với chúng ta trong t́nh chiến hữu . Hoan hô  

Tôi là ai...? chứng nhân sau cuộc chiến hay là nguời say từ một thế giới khác về, ngồi đây tiếc nuối di văng... cuộc đời... mộng phù du, một đời thấy quá nhanh và tàn nhẫn. Từ một gia đ́nh êm ấm hạnh phúc, giờ th́ là kẻ lang thang không nhà, quay qua quay lại chủ nhà réo đ̣i tiền nhà, điện nuớc, thôi th́ đủ thứ trong cuộc sống hàng ngày... rồi mai một ai biết và không dấu tích ǵ c̣n đọng lại (email - Tuấn)

Tôi xin đua ra với hai e mail tâm sự của hai nguời v́ tôi có đến 1021 cái e mail ,, ĐỒNG Y có , BÀN LÙI có , chuởi tục của các ṭa soạn NHÂN DÂN , CÔNG AN , LAO ĐỘNG và những tên núp duới váy ...

Cung xin nói : Đây không phải là đon xin tiền , muốn đạo đạt tâm tu của anh em chúng tôi phục hồi DANH DỰ cho anh em THUONG BINH ở quê nhà .

Chân thành cám on qúi vị đă đọc những ḍng chữ nầy

LATMA