TÍ ÐIỆU PHIÊU LƯU KÝ (7)

Bút Ký của Tí Ðiệu


5/8
"Bà bắn súng lục, bà đi thuyền rồng"

Anh T. ơi!!  Gọi khe khẽ thôi vì tí nghĩ anh đã ngủ rồi, anh không thức đợi nổi em nữa!  Để tí kể chuyện hôm nay nhé.  Đêm qua tí có log out YM đàng hoàng mà không hiểu sao anh lại thấy là tí vẫn còn online trên YM.  Báo cáo với anh là hôm qua tí về khách sạn "tẩy trần" và khói thuốc xong định nằm đọc sách hay dùng computer một chốc nhưng chỉ đọc được vài trang sách là tí không mở nổi mắt nữa.  Lạ quá, tí điệu mà buồn ngủ trước nửa đêm là chuyện lạ đấy!!  Đang lơ mơ ngủ có tiếng điện thoại reng, tí quờ tay bắt ống nghe và ngỡ là sắp sáng rồi, ai ngờ chỉ mới có 1 giờ sáng thôi!  Tí không ngại bị đánh thức dậy vì có ĐT nhưng lại tội cho mấy cô bé lễ tân đang ngủ phải choàng dậy trả lời và nối đường giây cho em.  Phải mất một giây định thần tí mới nhớ ra mình đang ở đâu (thiên đường hay địa ngục? hi hi!) và xem đồng hồ mới biết là chỉ vừa chợp mắt được khoảng một tiếng thôi!  May mà đó không phải là ĐT báo tin … dữ ở nhà!!

Sáng nay trời tạnh ráo nên tí định chạy mấy việc vặt xong rồi mới đi đến phố Hàng Quạt mua mấy cái áo dài ta, khăn xếp, khăn vành giây cho SV làm văn nghệ.  Không ngờ tí đến phố Hàng Quạt trước và ngồi lì ở một cửa hàng bán quần áo và đồ phụ tùng cho mấy bà … lên đồng!  Thôi thì quần áo, mũ mão đủ cả, không thiếu thứ gì!  Vui lắm anh ơi, ban đầu tí chỉ muốn mua một cái áo dài the đen cho màn trình diễn thời trang hay màn nhạc cảnh “Đi chùa Hương” gì đấy thôi, ai ngờ vui chuyện tí hỏi thăm và chị bán hàng "hăng hái" lôi ra bao nhiêu là thứ cho tí xem.  Cuối cùng thì anh ơi, tí điệu mua đầy hai thùng giấy to chất bao nhiêu là quần áo và đồ phụ tùng cho màn nhạc cảnh Hai Bà Trưng.  Tí mua được hai thanh gươm bạc có cả bao đựng gươm chạm trổ rồng phượng thật đẹp, khăn và đồ nai nịt cho hai Bà và 4 nữ tướng, hai áo lính hầu, cả hai lá cờ đuôi nheo để trang hoàng trên sân khấu nữa!  Còn nhiều thứ nữa nhưng sợ kể nhiều anh đâm "sốt ruột"!!  Không ngờ là cả bao nhiêu y trang, mũ mão, gươm giáo như thế mà chỉ khoảng gần 200 đô thôi anh ạ!  Cũng vì tí ngồI ba hoa với chị bán hàng, cũng vì chị nghĩ tí là "Bắc kỳ" vào SG dạy học và đi công tác hè nên không "nói thách đến giời"! Tí thú vị quá vì sẽ không phải ngồi gò lưng may mấy chiếc áo tứ thân, váy lĩnh, khăn mỏ quạ cho ban vũ SV như Noel năm ngoái!! Thật không ai ngờ là làm cô giáo mà phải kiêm nhiều "nghề" như thế đâu!  Phải biết khéo pha trò cho học trò vui, phấn khởi mà học này, nấu ăn khéo này, vẽ minh họa khi dạy từ vựng này, dạy hát dân ca này, đóng kịch này, rồi còn dạy múa và kiêm chức … bầu sô nữa chứ!! Ồ quên, còn phải biết cách dùng Dreamweaver, biết cách làm web page và gõ tiếng Việt nữa chứ!!  May mà hồi xưa còn đi học em của anh cũng thích "xí xọn".. văn nghệ văn gừng và múa hát vớ vẩn chứ nếu không thì bây giờ không biết xoay sở thế nào đây!  May mà tí có ông anh làm "cố vấn kỹ thuật" cho!  Buồn cười lắm, cô giáo tí điệu cứ đem "củ cà rốt" là "extra credits" ra nhử sau khi thao thao bất tuyệt cổ động học trò tham gia và đóng góp trong việc phát huy và duy trì văn hóa VN là các SV (các chú thỏ mê gậm cà rốt) nhao nhao xung phong hát hò, đóng kịch, múa hát cho những buổi lễ hội quốc tế và Tết Nguyên Đán ở trường thật niềm nở!  Tuổi trẻ thì hay đua nhau và làm theo hứng!  Hai ba đứa vào ban văn nghệ rồi thì lôi thêm hai ba đứa nữa; các anh chàng thấy có nhiều bóng hồng múa hát thì không mời, không bắt cũng nhào vào tiếp sức.  Thế là đông vui ngay!!  Thế là cô giáo tí điệu phải nặn óc nhớ lại những điệu hát, những màn vũ ngày xưa đã diễn để dạy lại cho học trò.   Vui đáo để anh ạ!! 

Rồi, bây giờ anh đã hiểu tại sao tí điệu ngồi "ăn vạ" ở hiệu bán quần áo và đồ phụ tùng cho mấy bà .. hầu bóng lên đồng cả buổi sáng rồi nhé!  Kể ra có thì giờ ngồi ở đây cũng thú vị lắm anh à. Ở ngoài Bắc bây giờ phong trào hầu bóng, lên đồng rất thịnh hành đó anh!  Tí có một bà bác dâu tháng nào cũng đi theo một đoàn các bà đi hầu bóng ở mấy tỉnh xa để ông bác em vò võ ở nhà trông nhà buồn bã.  Hỏi sao ông không đi cùng cho vui thì ông gạt phắt:  "Chuyện hầu bóng là của các bà, đi theo làm gì cho tốn kém và rách việc!  Với lại đi vắng cả nhà để trộm nó vào khoắng tiệt à!"  Anh ơi, trong một buổi sáng thôi mà tí có vài bà chạy đến hớt hải tìm cho được "thanh xà", "bạch xà" hay ông "bạch hổ" cho buổi lên đồng sắp tới.  Chả là lần này các bà sẽ ngồi cốt một bà chúa Mường ở trên ngàn trên non nên cần phải sắm một bộ váy áo Mường, một ông ba mươi ngồi nhìn lom lom và một hai con rắn vắt ngang cổ khi uốn éo múa cho nó… huyền bí và .. ra vẻ bà chúa Mường!!  Từ ngày "kinh tế thị trường" được phép… hồ hởi ở VN, từ ngày nhà nước cho quả bong bóng căng phồng xì tạm một ít hơi để khỏi nổ tung thì người ta bắt đầu thấy các chùa, các đền nườm nượp người lui tới cầu xin, hối hộ trời Phật, thánh thần.  Đã làm ăn buôn bán và chạy áp phe thì phải chấp nhận rủi ro, mà muốn bớt rủi nhiều may thì lại đâm mê tín dị đoan tin vào số phận, vào những điều mà "nhân gian không thể hiểu" hay giải thích theo khoa học được!  Anh biết không, người ta làm và bán bao nhiêu là đồ mã ở phố Hàng Mã!  Nào là những xe "Rim" (Dream), xe Spacy, nào là quần áo, nữ trang và đồ gia dụng, thậm chí cho đến cả những nhà cửa và ..hình nộm mấy cô gái đẹp nữa!! Buồn cười nhất là ngày xưa thì người ta mua từng xấp giấy vàng, giấy bạc hoặc giấy có in từng xâu tiền cổ như trinh, hào, xu để "hóa vàng", để cúng cho người chết đem đi; còn bây giờ thì ngườI ta mua từng xấp tiền đô bằng giấy để đốt cúng cho người chết vào dịp giỗ chạp hay rằm tháng bảy.  Thì ra người cõi âm bây giờ cũng sính và chuộng dùng tiền đô y như người dương thế nữa ông anh ơi!!  

Viết đến đây tí lại tủm tỉm cười một mình vì nhớ lúc còn bé được bà cho đi xem lên đồng ở đền Sòng một vài lần.  Tí vẫn còn nhớ nét mặt ranh mãnh, lém lỉnh của anh chàng cung văn có bộ râu con kiến ngồi hát chầu văn khi hát câu "Bà bắn súng lục, bà đi thuyền rồng" và khuôn mặt nhăn nhúm đầy những… đèn xếp nhưng trét đầy phấn son lòe loẹt và khoác trên người bao quần áo rực rỡ làm loạn thị mắt người xem của … các bà lên đồng! Tí trộm nghĩ, chẳng hiểu các bà lên đồng vì có thật lòng tin vào thần thánh huyền bí hay không, nhưng trước mắt thì các bà có cớ để tô son điểm phấn, để ăn mặc diêm dúa, để diện bao nhiêu là quần áo mới, để được uốn éo múa may như...người ra dại mà không ai dám bình phẩm chê cười mà còn phải cúi đầu xí xụp vái lạy và tung hô, khen ngợi và tán dương các bà.  Có tiền bỏ ra hơn trăm đô sắm sửa lễ vật và chi phí cho một buổi lên đồng như thế hãy còn là … quá rẻ!!  Nhà nước và công an bây giờ cứ "làm ngơ" dù trước đây những hình thức lễ bái mê tín dị đoan như thế này dứt khoát là bị nghiêm cấm!

Lúc về người bán hàng phải dùng giây nhợ cột hai cái thùng áo mũ đằng sau yên xe máy của tí còn đằng trước thì có một túi thật to đựng cái mão của Ngọc Hoàng!  Thế là tí chẳng dám đi la cà đâu nữa mà về thẳng khách sạn sau khi ghé đến hàng cơm bình dân quen mua một hộp cơm $7.000 đồng với ba món canh xào mặn về ăn trong phòng!  Dạo này tí thêm tật ngủ trưa sau khi ăn nữa cơ!  Không sao mà cưỡng lại cơn buồn ngủ, ngáp đến chảy nước mắt như dân ghiền đến cữ anh ạ!

Chiều nay ngủ dậy chưa kịp đi đâu thì cơn mưa kéo đến. Tí vẫn phải đội mưa để đi mua vài hộp bánh tây biếu họ hàng khi tối nay đến nhà thăm họ.  Mấy lần trước tí còn cầu kỳ mua bánh từ Mỹ đem về, lần này vì ghé TL nên không dám đem gì cả.  Cứ mua bánh ngoại (bánh làm ở Mã Lai, hay Thái Lan) và đựng trong hộp thiếc ở phố Hàng Buồm là người ta chuộng rồi (hộp thiếc đa dụng lắm!).  Giá rất "mềm" nếu biết mặc cả ($45.000/hộp)!  Đem theo vài hộp bánh và mua một ít hoa quả khi đến thăm họ hàng cho đỡ thấy … là … đi tay không chứ thật sự thì vẫn phải biếu tiền và tiền vẫn được "chuộng" nhất!!  Thật sự thì trừ một số nhỏ còn ở quê, họ hàng nội ngoại tí bây giờ đều khá gỉa cả!  Nhà nào cũng có tủ lạnh, ti vi Sony hay JVC , "đầu máy", stereo, điện thoại, giàn karaoke hiện đại, xe Dream "nội ngoại" vài chiếc và không ai bị cảnh đói ăn thiếu mặc nữa rồi!  Có người làm ăn phe phẩy tiền của kiếm được mỗi tháng nhiều gấp năm gấp mười mình cơ. Dĩ nhiên trong họ tí cũng vẫn còn những người nghèo, nghèo lắm!!  Xã hội VN bây giờ như thế đó!  Sự chênh lệch giữa người giàu và kẻ nghèo ngày càng rộng!! Kẻ nào có tiền thì cứ việc hưởng thụ, cứ việc đi du lịch mấy nước Á Châu quanh đấy và mong mỏi làm sao có dịp được đi Mỹ một lần để chữa bệnh …"mù Mỹ" (chưa biết cái gì thì là "mù" cái đó anh à!) cho thoả chí, cứ việc chạy chọt cho con đi du học Úc, du học Mỹ (đi Mỹ vẫn được chuộng nhất tuy xin đi Mỹ cũng khó và tốn kém nhất!). Còn kẻ nào kém may mắn hay chậm lụt thì cứ việc khổ, cứ việc lầm than!!

May mà mưa đến 6 giờ thì tạnh.  Tí phóng xe đi ăn phở gà hiệu Mai Anh ở phố Lê Văn Hưu, xế cửa hiệu cơm Phố.  Hiệu phở gà này nổi tiếng hơn từ ngày người ta quay phim cảnh đại sứ Peterson đèo vợ trên một chiếc xe máy đến đấy ăn phở gà cách đây khoảng hai năm cho một chương trình thời sự ở Mỹ. Tí vào hiệu Mai Anh gọi "một bát không béo, không mì chính (bột ngọt)".  Bát phở đem ra có thịt gà xé nhỏ, vài viên mọc và loáng thoáng những cọng hành lá tước nhỏ và đặc biệt là có cả lá chanh thái chỉ mùi thật thơm!  Bát phở thật "xinh" ("sizewise") so với những bát phở Hoà, 79, 54 hay Nguyễn Huệ ở Bolsa!!  Trời vừa tạnh mưa, hơi lành lạnh mà ngồi ăn phở gà thì thật là tuyệt và "hợp cảnh"!!  Sau cơn sốt lo sợ bánh phở có pha phóc môn năm nào, dân Hà Nội đã trở lại cái thú ăn phở từ hè năm ngoái cơ!  Tí nghĩ ngườI ta vẫn còn cho phóc môn vào bánh phở tuy ít hơn và không riêng gì bánh phở mà  bánh cuốn, bánh canh, bún, hủ tíếu cũng bị pha chế phóc môn.  Hôm nọ ăn bánh cuốn thịt tí thấy nó "dòn" và dai một cách lạ thường!  Nghĩ đến cũng thấy ngần ngại, nhưng lại nghĩ rằng mình ở đây có hai tuần mà cũng không ăn những món này hằng ngày thì hy vọng lượng phóc môn trong cơ thể cũng chưa có là bao!!  Đúng là "chưa thấy quan tài thì chưa nhỏ lệ", phải không anh?

Ăn phở xong tí mới "đột xuất"  đến thăm gia đình bà chị họ ở phố Lê Ngọc Hân cách đấy vài phố vì tí rất ngại báo trước bà chị sẽ làm cơm đãi đằng phiền phức! Ai cũng ngạc nhiên khi thấy tí điệu lù lù tay xách nách mang đem quà đến thăm. Trước khi ra về tí còn rủ gia đình bà chị đi ăn chè Thái (Lan) và kem xôi ở phố Hai Bà Trưng (cách chỗ tí ở có hai ngã tư thôi!).  Anh ăn kem xôi bao giờ chưa nhỉ?  Quán chè Thái này khá nổi tiếng và đông khách.  Những cái bàn và ghế thấp được kê la liệt khắp vỉa hè, xe máy thì sắp dài một góc.  Muốn tìm một bàn trống cũng không dễ vì cứ đến khoảng hơn 7 giờ tối là trai thanh gái lịch HN chở nhau đến đấy.  Cả nhóm 5 người ai cũng gọi kem xôi dù đây là quán "chè Thái"!  Họ đem ra một cái bát xinh xinh hình hoa sen có 3 viên kem nhỏ rắc dừa khô rang vàng.  Ở dưới đáy chén là một lớp xôi lá dứa màu xanh lá cây nhạt, hơi ngòn ngọt và thật dẻo.  Kem có mùi dừa và lá dứa ăn với xôi dẻo thơm và ngon tuyệt anh ạ!  Anh nghe tả đã thấy "tiết tâm linh" chưa?  Mai mốt về nhà tí sẽ làm món kem này để trổ tài với cả nhà mới được!  Anh thì chắc cũng không thích ăn ngọt cũng như không thích ngậm ô mai nên tí sẽ không… thèm mời anh đâu!!

Chết!  Nãy giờ mải huyên thuyên tí quên không hỏi xem tối nay anh đã đi bộ.. giùm phần của em chưa???!!  Anh vẫn đi bộ dọc bờ sông hay sao mà lại tả con sông "màu xám xịt như … nước cống" thế?!  Nơi anh ở nước sông mùa đông  trông chán như thế sao anh?  Nước hồ Hoàn Kiếm thì vẫn xanh thẫm màu ngọc thạch, vẫn duyên dáng như bao giờ!  Tí vẫn chưa có dịp chụp thêm nhiều ảnh, hy vọng trước khi rời HN sẽ có dịp đi bộ lang thang quanh hồ!  Hình ảnh con suối anh tả thật đẹp và dễ thương!  Ông anh tí cũng lãng mạn ghê lắm chứ không vừa đâu! Tiếc là những files anh gửi tí không đọc được! Ở đây người ta thường dùng font TCVN hay ABC thôi!  Máy ở nhà thì loại font nào tí cũng có!  Lại phải để dành về nhà đọc!  Anh nói đúng, tí cũng thấy ở anh có một điểm gì đó thật gần gũi, thật thân thiện như người thân!  Cũng vì thế mà tí đã "mở lòng" và "líu lo" kể lể với anh đủ thứ chuyện từ hơn một tháng nay.  Thú thật là tí chưa hề viết thư hay email cho ai gần như là mỗi ngày và viết dài lê thê như thế này. Nhất anh rồi đấy, ông anh ạ!

À, chuyện anh quên đeo kính làm tí lại tủm tỉm cười một mình vì… tí cũng bị "y chang" như thế!!  Thấm ý quá!!  Anh lại ví von hay thật!  Anh ví là "nói chuyện" với tí điệu bao nhiêu cũng không thấy "đã" y như bãi cát khô lâu ngày không gặp mưa! Nghe anh nói thế, tí muốn mở lại mấy files "chat" đã save để đọc lại xem anh em mình "nói" những gì, thú vị ra sao mà anh lại "mê" chat với tí như thế!  Anh cũng nói là nhờ nói chuyện với tí mà anh nhớ lại những từ "Bắc kỳ"  quên đã từ lâu hoặc không thường dùng.  Những từ nào thế hở anh? Tí ngỡ anh mới là "Bắc kỳ đặc" hơn em nhiều chứ!  Em có sinh ra và ở ngoài Bắc vài năm như anh đâu!!  Thật ra có nhiều ngườI HN tiếp xúc với tí đã "khen" là em vẫn còn giữ được giọng Bắc kỳ "truyền thống" và dùng nhiều từ HN chính xác dù tí không lớn lên ở HN!  Người HN bây giờ, nhất là giới trẻ, không nói giọng HN thanh lịch xưa anh ạ! Rất nhiều người HN bây giờ là người ở những nơi khác đến và đem theo giọng phương ngữ quê họ và làm giọng HN như kiểu bố mẹ tí, anh và tí nói trở thành "thiểu số"!!  Thật sự là tí "tiếp thu" từ HN, tiếng lóng và khẩu ngữ nhanh nên khi ở HN thì thử dùng y như người HN cho vui, thế thôi!  Thú thật với anh là khi trở về nhà thì không thể nào dám ngang nhiên "xổ" ra một lô những từ thông dụng HN nữa đâu, dễ bị hiểu lầm và bị ghét lắm!!

Anh T. ơi, gần 11 giờ đêm rồi, tí về nhé!  Không thấy anh kêu là đã nổi quạu vì không được đọc thư tí hôm qua nữa! Vui quá!  Vậy là anh có triển vọng "cai nghiện" được rồi đấy!!  Tin tí đi, em chữa bệnh "mát tay" lắm ông anh à!  Chúc anh một ngày đầu tuần vui khỏe và làm được nhiều việc!

Rất thân,
tí điệu


6/8/01
Một ngày phù du….

Chỉ còn hơn một ngày phù du ở HN nữa thôi anh T. ơi! 10 giờ sáng thứ tư tí lên đường vào SG mất rồi!  Đúng là "mixed feelings", một nửa tí muốn đi vào SG để gặp lại bà cô ruột của mẹ và chú Th. cùng mấy cô bạn thân từ lớp 6, nửa thì tí thấy tiếc tiếc là có nhiều điều chưa có dịp làm, như đến cửa Nam thành HN cũ để xem vết đạn đại bác của quân Pháp ngày xưa còn dấu tích như thế nào, như đi bộ một vòng hồ HK và chụp ảnh HN. Còn nhiều việc nữa muốn làm nhưng chưa nhớ ra!!! Dù sao trong thâm tâm tí vẫn nghĩ sẽ có dịp trở lại HN lần nữa anh ạ.

Sáng nay tí đã nhờ chị L đi taxi đem hai thùng giấy đựng áo mũ, khăn xếp, gươm giáo v..v.. đem đến BĐ gửi vào SG trước trong khi tí lái xe máy đi theo sau.  Hy vọng tí sẽ nhận được ở SG trước khi lên đường về nhà thứ hai tuần sau.  Nếu vì lý do gì đó mà hai cái thùng đó không vào SG kịp thì tí không biết phải tính sao đây.  Lỗi tại tí cứ lần khân không lo đi mua đồ và gửi ngay từ tuần trước!  Chắc anh cũng còn nhớ là khi đem gửi bưu kiện (dù là gửi trong nước!) mình phải để cho nhân viên BĐ kiểm những đồ muốn gửi trước khi niêm kín bưu kiện lại.  Khi bưu kiện đến nơi người nhận sẽ nhận được một giấy báo rồI đem giấy đó đến BĐ lĩnh bưu kiện.  Trả thêm có vài nghìn đồng nữa thôi thì được người ta đem giao đến tận nhà!  Đi BĐ xong hai chị em đến nhà băng ANZ ở gần bờ hồ để rút tiền ở ATM.  Đây là nơi độc nhất để rút tiền từ ATM ở HN.  Lấy tiền đồng thì không phải trả lệ phí nhưng nếu muốn lấy tiền đô la thì phải vào bên trong quầy và trả 3% lệ phí.  Tí đoảng quá, quên đem hộ chiếu nên không lấy tiền đô được!! Sau đó thì đến phố Tuệ Tĩnh cho chị L. lấy quần áo đặt may.  Công may rẻ lắm anh à!  Chỉ khoảng 15 USD một bộ thôi! 

Trời ơi, chỉ đi được có vài việc thôi mà tí đã thấy mệt và hoa cả mắt!!  Hôm nay trời oi bức lắm anh ạ! Sau vài ngày mưa thì lại có một ngày nắng nóng như thế này nên rất dễ bị ốm!! Tí hắt hơi luôn và thấy bụng khó chịu quá chừng!!  Từ sáng cho đến chiếu tối tí chẳng ăn uống gì cả vì không thấy đói và bụng thì đầy anh ách!  Tí đã uống ngay hai gói trà gừng và nhấm nháp bao nhiêu là ô mai gừng mà vẫn không ăn thua gì!  Em sợ bị ốm quá anh T. ơi!  Chắc phải cần đến "mind power" như anh nói để không cho cơ thể mình đầu hàng trước bệnh tật!!

Chiều nay tí đi với một cô cháu họ đến thăm gia đình bà cô ruột của T. để đưa thư và biếu quà.  Thế là xong sứ mạng ở nhà giao phó.  Chẳng ai trách móc gì tí như đã ngại vì em giải thích rằng lần này đi công tác "đột xuất" và rất bận bịu.  Lần này tí chỉ đến thăm có vài gia đình thôi đấy!  Năm ngoái thì có nhiều "sứ mạng" hơn, hầu như là chiều tối nào cũng đi trong suốt ba tuần ở HN!  Họ hàng nội ngoại em HN đông quá!!

Anh T. ơi, anh muốn tí đi thăm lại hộ anh những nơi nào ở SG?  Anh có muốn tí đến trường CVA và chụp ảnh cho anh không?  Còn những con đường nào mà anh đã từng có nhiều kỷ niệm với các chị nữa?  Như "con đường tình ta đi" chẳng hạn!  À, mà lúc trước anh học CVA, sau thì học PT thì làm gì có dịp đi lang thang trên những con đường đã "đi vào tình sử" và tình ca như "con đường Duy Tân cây dài bóng mát" bây giờ thành tên Phạm Ngọc Thạch trừ phi nhà nàng ở gần những khu phố đó!!  Tí thì có nhiều kỷ niệm với cô bạn thật thân thuở bé với những con đường Nguyễn Du có nhiều me rụng vào mùa me chín, đường Lê Thánh Tôn, Gia Long, Cường Để và những cơn mưa chiều SG.  Nhớ mãi những lần BT lặn lội che dù đến đón tí từ lớp học piano đi chơi.. dưới mưa, đi ăn quà vặt và đi bát phố!  Vui thì thôi! (tí nói theo kiểu của anh đó! tí học nhanh chưa?).

À, nhắc lại chuyện dùng những phương ngữ và tiếng lóng HN thì từ từ tí sẽ "chia sẻ" với anh, chỉ sợ anh nghe nhiều quá rồi thấy chói tai bực mình và chê tí điệu sao mở miệng ra nghe y như "vẹm" hay "cán ngố" thì chết!!  Thật ra là vì trong gia đình tí vẫn còn dùng nhiều từ HN nên tí cũng quen, nhất là khi dạy học!  Thế nhưng tí để ý thấy là khi nói chuyện với người nói giọng Nam thì giọng Bắc kỳ tí lai Nam lúc nào không biết!  Anh đâu biết rằng tí cũng biết xuống sáu câu vọng cổ mùi mẫn và hát bài Lý Tình Tang theo đúng giọng "Huế chay"!  Em của anh có tài bắt chước đó mà!!  Tối qua ngồi tẩn mẩn đọc lại email và file chat# 2 mới thấy tí đã "liến thoắng" mà quên không trả lời vài câu anh hỏi. Từ từ rồi tí sẽ trả lời hết cho anh nghe.

Anh ơi, nãy giờ vừa viết thư vừa đợi mà không thấy anh vào YM, chắc tí phải đi về thôi!  Bụng em vẫn óc ách khó chịu lắm!  Có lẽ phảI về uống thêm trà gừng và nếu không hết thì phải đến hiệu thuốc tây tả bệnh mua thuốc vậy.  Buổi trưa anh bạn đồng nghiệp tốt bụng lại gọi ĐT hỏi thăm và đề nghị ghé đưa thuốc cho tí nhưng em cám ơn và từ chối vì không muốn làm phiền người ta!  Nhưng tí cũng đã phải hứa với anh ấy là sẽ đi mua thuốc uống nếu mai không đỡ!  Tối mai em không đi đọc và viết email cho anh được trừ phi dùng máy ở khách sạn vì chiều mai phải trả xe máy rồi.  Buổi tối mai cũng sẽ có một buổi tiệc "farewell dinner" ở một hiệu ăn gần hồ Tây.  Tí sẽ "tranh thủ" chụp nhiều ảnh đề khoe với anh.  Chỉ sợ 7 giờ tối mới đến nơi thì trời đã tối rồi!  Gần hồ Tây, phía gần trường Bưởi ngày xưa bây giờ có một dãy hàng quán nhậu dọc sát bờ hồ.  Ngồi ăn ở đấy mát mẻ, thoải mái và phong cảnh cũng rất hữu tình, nên thơ lắm cơ!

Anh kể là có duyên với sân khấu, ngày xưa tối nào cũng ngồI ở Queen Bee. tí nghĩ là anh đã "có duyên" với một hay nhiều cô ca sĩ nào "chạy sô" ở QB thì có!  Anh đến QB để trồng cây si chứ còn gì nữa!  Ngày xưa tí rất thích đi nghe nhạc nhưng chưa bao giờ được phép đặt chân đến phòng trà!! Giá mà em có một ông anh lớn như anh chẳng hạn thì chắc sẽ năn nỉ được cho đi theo rồI!  Đằng này tí là chị cả thì vòi đi theo ai được?!!  Tụi em trai tí thì còn quá nhỏ để làm "partenaire" cho bà chị đi "thám thính" những nơi như thế! Ngay cả những quán cà phê tí cũng chưa từng được héo lánh đến vì trừ phi đi với… bồ, con gái ai lạI đi vào quán cà phê một mình hay đi với bạn gái vào đấy!  Tí "cổ lỗ sĩ" và nhát gan quá anh nhỉ.  Vậy đó mà tính em lại rất ư là tò mò!!  Tí vẫn "ấm ức" mãi là không được vào quán cà phê hay phòng trà trước khi rời VN sang đây!!  Ồ quên, có một lần đi ĐL với bố mẹ tí được đi với bố mẹ vào quán cà phê Tùng.  Đó là lần duy nhất tí được đi "cà phê, cà pháo"!!  Vì thế, lần đầu tiên về VN năm 94, tí đã yêu cầu T đưa đi đến vũ trường QB (lúc đó ở gần rạp Eden cũ) nhưng đêm Noel năm đó xe cộ kẹt cứng ở đường Lê Văn Sỹ (con đường kẹt xe nhất SG!)  nên không cách chi mà thuê xe taxi chạy đến QB được!  Thế là "hốc xịt"!!  Nhưng sau đó thì T và chú Th. có đưa tí đi đến quán cà phê có nhạc sống tên Văn Nghệ ở đường Lam Sơn, Gia Định.  Quán đó nhỏ thôi, ở một hàng hiên của một villa cũ, có chừng 20 bàn và một ban nhạc nhỏ.  Không phải trả tiền vào cửa, giá nước cũng "mềm", $18.000/ly.  Sau đó, em thừa thắng xông lên đòi đi mấy quán nữa như quán Nhạc Sĩ, Nghệ Sĩ. 

Hè năm ngoái, tí và ba cô bạn từ thời TH rủ nhau đi ăn "buffet gánh" ở khách sạn Bông Sen ở đường Tự Do, sau đó đi bộ đến phòng trà Tiếng Tơ Đồng (dướI Queen Bee một tầng) để nghe Dalena từ Mỹ về quay ngoạI cảnh cho vidéo nào đó và hát.  Đêm đó người đến ngồi chật cả dưới nhà lẫn trên ban công.  Thế mà em của anh khéo ngoại giao và bắt chước T mỗi lần tụi này sang Cali và đi nghe nhạc ở Majestic nên có được một cái bàn khá tốt.  Đó là thủ tục "đầu tiên" y như những ai qua cửa ải TSN thường kháo nhau!!  Dân SG đi nghe nhạc không … diện như dân Cali hay VK anh ạ!  Vì đêm hôm đó là buổi trình diễn đặc biệt có Dalena nên giá nước rẻ nhất tăng từ $45.000/ly lên $80.000/ly.  Đối với mình thì không là bao, đắt hơn ở Majestic khoảng 1 đô thôi (Majestic vào cửa giá $15 đô!) nhưng với dân SG thì cũng khá đắt!  Không hiểu những lời đồn đại về nguồn gốc của Dalena thực hư thế nào nhưng tí ngạc nhiên khi thấy cô nói tiếng Việt lưu loát tuy hơi có tí "accent" và nhất là cô biết đối đáp và ứng xử với khán giả rất trôi chảy và tự nhiên! Một người nước ngoài nếu muốn nói thông thạo tiếng Việt và đối đáp giỏi như cô thì phải tiếp xúc hoặc sống trong cộng đồng người Việt như những người truyền giáo Mormon vài năm hoặc phải học tiếng Việt ít nhất 4,5 năm!  Tuần sau đó, tí đòi chú Th. đưa đến một phòng trà khác tên M Sài Gòn ở đường Trần Hưng Đạo.  Đêm đó có ca sĩ Bằng Kiều (tên như con gái!!) ở HN vào SG diễn.  Lần này thì thật sự là hết ghế nên hai chú cháu phải lên ban công ngồi.  Chú Th không thích BK và mấy ca sĩ HN lắm! Tí thì thấy họ vững kỹ thuật hát nhưng giọng không.. gợi cảm!! BK thì giọng cao và nghe nhe nhé như ban Bee Gee, mệt óc lắm!!  Tí thì vì óc tò mò được .. "thỏa mãn' nên không kêu ca than phiền gì cả!!  Còn các quán cà phê ở SG bây giờ thì thú thật tí cũng không muốn đi thử lắm!  Mới đứng ngoài đã thấy khói thuốc mù mịt!  Vào đó thì tí chỉ ngồi ho sù sụ thôi cũng đủ .. tiêu đời và sẽ bị người ta sù vì "làm phiền hàng xóm đang cần sự yên lặng" để phi.. ma túy hay … âu yếm nhau!  Ồ, mà may anh đã bỏ thuốc nên tí cứ … tự nhiên như người .. "Hà Lội" mà "dè bỉu" những người phun khói như đầu tầu xe hỏa mà không sợ .. "đụng chạm" đến ông anh quí!  Chú Th. cũng đang hứa với tí sẽ bỏ thuốc!  Đàn ông VN hút thuốc lá gần như là nhiều nhất thế giới rồi anh à, (khoảng 74%)  hình như chỉ có sau người Nhật thôi!

Thôi nhé, để tí xem thử có gửi attachment cho anh được không.  Nhớ cho tí biết anh muốn tí đi thăm hộ anh những nơi nào ở SG và đi đâu làm gì ở HN trong ngày cuối và có cần… ăn hộ anh những món gì không (no dog meat, please! )

tí điệu