TÍ ÐIỆU PHIÊU LƯU KÝ (6)

Bút Ký của Tí Ðiệu


31/7
Gửi cho em một chút mây mù buổi sớm…

Anh T. ơi, hôm nay trời nhiều mây chứ không nắng và nóng như hôm qua! Tí đã định chạy việc vặt vào buổi sáng cho đỡ nóng bức, vậy mà nãy giờ còn ngồi lì ở café internet! Cám ơn anh đã quan tâm và khuyên em chú ý đến bệnh đau dạ dày. Tí lười và ngại đi bác sĩ vô cùng anh ơi, thì cũng giống ông anh thôi mờ!! J

À, trong buổi họp hôm qua mọi người yêu cầu tí ở lại HN thêm vài ngày hay một tuần để làm cho xong công việc nên tí quyết định ở lại đến thứ tư tuần tới mới vào SG. Như vậy là tí chỉ có thể ở SG có 4 ngày phù du thôi!! Tí định rủ chú Th. đi Tây Ninh một chuyến thăm tòa thánh Cao Đài vì mấy lần trước đã định đi nhưng tí cứ ngại nóng bức! Lần này thì nhất định sẽ đi nếu không có gì trở ngại. Hè sang năm có thể tí lại có dịp về VN một lần nữa vì thế lần này em không tiếc là đã không có dịp đi nhiều nơi. Lần sau chắc chắn phải "tranh thủ" (!) đi về thăm quê ngoại tí (cũng là nơi chôn nhau cắt rốn của anh!) và đi Sapa nơi ông nội tí đã đem cả gia đình và nhiều người trong làng lên đấy lập nghiệp. Đáng lẽ kỳ này đi NĐ rồi nhưng mẹ tí bảo phải có người thân đưa về thì mới biết chỗ nào đi thăm và khỏi bỡ ngỡ. Mẹ kể bây giờ ở làng còn toàn là người"lạ", họ hàng thân thuộc thì hoặc đã lên HN hoặc vào SG hay sang Mỹ cả rồi. Lần bố mẹ em về năm 94 thì thuê ô tô đi nửa đường phải quay về HN vì đường xấu (?!!), tài xế sợ hỏng nhíp xe!

Trời đang mưa nho nhỏ anh ạ. Mưa thật nhỏ đủ để ướt tóc thôi, dễ thương lắm! Giá có anh ở đây tí sẽ đèo anh trên xe máy (đó là vì lâu không lái xe sợ anh không quen bằng em, mà dân HN lái xe cũng ẩu lắm!) hoặc là hai anh em thuê hai chiếc xe đạp chạy khắp phố phường HN. Buổi tối thì có thể gửi xe rồi đi lang thang quanh bờ hồ HK, thỉnh thoảng dừng lại ghé xem mấy ông cụ đang chơi cờ tướng hoặc mua kem que ngồi ở ghế đá ven hồ vừa ăn vừa ngắm cảnh. Thời gian anh ở HN trước khi vào Nam quá ngắn và cũng đã quá lâu rồi nên tí dám tự tin khi nói rằng em có thể làm "hướng dẫn viên du lịch" cho anh nếu anh về HN khi có em! Nói thế cho vui chứ tí biết chắc còn lâu mới có dịp đó vì anh hãy còn "dị ứng" với "màu đỏ sắt máu" ở VN. Các "quý vị đàn ông" trong gia đình em cũng nghĩ như anh thôi! Tí là trường hợp.. ngọai lệ… vì việc dạy học mà có "duyên" về VN mấy mùa hè qua!

Cho tí hẹn anh thư sau nhé! Anh T., bây giờ anh đang làm gì? Nơi anh ở đang là mùa đông sao anh không gửi cho em một tí gió lạnh, một chút mây mù buổi sớm??

1/8
Oan hay ưng..???

Anh T., sau khi đến đọc và viết email, tí đi đến phố Hàng Điếu ăn một bát "bún bò Nam Bộ" (bún bò xào đó anh!) không rau giá $8.000 đồng. Hiệu này rất đông khách anh ạ. Năm ngoái đến thì người ta đang sửa nhà, bây giờ thì đã có thêm hai tầng gác để tiếp khách. Đi xe đến trước cửa hiệu thì có người đón lấy xe tận tay mình đi tìm chỗ dựng xe rồi đưa thẻ xe. Thế là cứ việc vào ăn uống "thoải mái" rồi trở ra đưa thẻ cho họ lấy xe mà không phải tốn tiền gửi xe. HN khác SG ở chỗ đó nữa, ở đây đi mua sắm ăn uống có nhiều chỗ chiều khách lo việc giữ xe cho mình. Ở SG thì không có dịch vụ như thế, cái gì cũng phải có tiền kiểu thủ tục "đầu tiên"!

Ăn xong tí chạy ngang chợ Hàng Da rồi rẽ vào phố Hà Trung nơi có bao nhiêu hiệu chuyên môn sửa "quần bò" và áo da để cho người ta bóp nhỏ lại lưng vài cái quần (hy vọng khi vào SG lại phải đi cho người ta bóp nhỏ lưng quần lại nữa! hi hi!). Tiền công sửa quần áo ở VN rẻ vô cùng anh ạ, chỉ khoảng $10.000 - 15.000 đồng (khoảng 1 đô) một cái quần thôi! Lần nào về VN tí cũng nhớ đem theo mấy cái quần gin cần sửa hay bị hỏng dây kéo! Họ sửa quần gin khéo lắm anh ạ, cũng máy lại những đường chỉ nổi dọc hai bên quần y như cũ!!

Trên đường về khách sạn, tí thấy một người bán tàu hũ rong nên dừng xe lại mua hai túi đem về để dành ngủ trưa dậy ăn. Mua xong sắp lái xe đi thì tự dưng có một người đàn ông trạc sáu mươi ăn mặc quần áo chỉnh tề, đầu đội mũ, chân đi xăng đan da trông lịch sự tử tế ở đâu chạy đến nắm ngay lấy tay lái xe em lại. Ông ngả mũ chào rồi rút ví đưa cho em xem một lô giấy tờ lỉnh kỉnh, nào là CMND, thẻ quân đội v.v.. rồi kể lể đủ thứ. Sáng nay ông và một đứa cháu đi xe máy từ Ba Vì lên HN khám bệnh. Không ngờ khám xong ông cháu lạc nhau. Từ sáng đến giờ ông bơ vơ không biết cách nào về nhà vì không có đủ tiền đi xe khách. Ông ta cũng đang đói mà chưa ăn uống gì dù lúc đó gần 2 giờ trưa rồi. Em cứ im lặng nghe chẳng biết nói gì! Có thể đây là một cách lừa đảo tinh vi của người HN bây giờ mà cũng có thể đây là một người đang gặp khó khăn thật sự! Ông ta nhũn nhặn xưng "cháu" với tí và tả oán là cựu sĩ quan về hưu chứ không phải là người ăn xin ăn mày. Anh ơi, giá vé xe chỉ khoảng vài chục nghìn đồng, chẳng lẽ đi xa nhà như thế mà ông ta không đem theo vài chục nghìn dằn túi phòng khi … đụng phải hàng bánh tráng?!! Tí kín đáo mở ví ra xem thì cũng không còn nhiều tiền Việt, chỉ có một tờ 100.000, hỏi bà bán tàu hũ thì bà không có đủ tiền để đổi. Ông ta "hăng hái" nói em đưa tiền cho ông đi sang bên kia đường đổi nhờ một hàng bán hoa quả. Mọi người chung quanh tò mò nhìn xem em xử sự với ông này như thế nào. Trông họ cũng có vẻ ái ngại cho tình cảnh của ông ta thay vì nhìn tí với ý ngăn cản em khỏi bị lừa. Nghĩ thế chứ tí cũng không chắc là đã không nhận lầm "tín hiệu" của những người chung quanh hay không. Tí đưa cho ông hai tờ $10.000 thì ông xin thêm vì tiền vé xe là $23.000 cơ. Tí đưa luôn cho ông thêm $5.000 nữa vì chợt nhớ tiền vé xe đi HP là $25.000. Ông ta luôn miệng cám ơn rồi chào em và quay gót đi. Thú thật với anh là em hoang mang ghê! Có một lần tí đang đứng đổ xăng ở một trạm xăng gần nhà thì có một người đàn ông Mỹ tay chân lấm lem dầu mỡ đến xin tiền đổ xăng về nhà (cách đấy 2 tiếng lái xe!) vì đã lỡ dốc hết tiền mua một bộ phận gì đó để sửa xe bây giờ không còn tiền để đổ xăng. Em cho tiền xong quay ra tưởng anh ta sẽ đổ xăng rồi về nhà, ai ngờ hắn lái xe chạy vọt đi mất!!

Tí vừa lái xe về vừa nghĩ, chẳng thà mình mất tí tiền còn hơn là để cho một người đàn ông lỡ đường khốn khổ không biết làm sao trở về nhà đi lang thang khắp phố phường HN! Thế nhưng khi kể chuyện này cho mấy cô lễ tân nghe thì họ cười và bảo em, chị tốt bụng nên bị người ta lừa rồi đấy! Chúng em làm ở đây cũng gặp bao nhiêu là người đến kể lể đủ mọi tình cảnh để xin tiền … "đi xe về nhà"!! Buồn một phút!! Thế anh nghĩ ông này thật sự là một kè lỡ độ đường hay chỉ là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp??!!

Anh ơi, trưa nay ăn tàu hũ xong, nằm đọc sách báo một chốc là hai mắt đã díp lại. Cô em anh đành .. phải đánh một giấc "la xiếc" thật ngon. Giời ơi, mai mốt về nhà làm sao tí lên lớp được, nhất là khi giờ dạy học trong khỏang 11 rưỡi đến một rưỡi??! Chết em rồi, tật xấu thì lúc nào cũng dễ tập hơn thói quen tốt! Chưa hết, khi rửa mặt tí mới thấy mặt mình đã bắt đầu sạm nắng và dưới mắt có hai quầng thâm xấu xí! Cả hơn một năm nay tí đã cố gắng đi ngủ sớm hơn. Muộn lắm là một rưỡi hay hai giờ là đi ngủ rồi thay vì ba, bốn giờ sáng như trước. Tháng trước thấy đã gần hết những quầng thâm này rồi, tự dưng bây giờ lại .. lù lù hiện ra!! Em sợ khi về nhà sẽ bị mẹ và người ta la nữa chứ! Mẹ hay khuyên em phải lo đi ngủ sớm và làm việc ít thôi, mẹ nói đàn bà chóng già hơn đàn ông, phải giữ gìn sức khỏe và sắc đẹp, thức khuya chóng già và không nên để cho mắt bị quầng thâm như thế nữa! Cũng tại em là con gái độc nhất nên mẹ cưng lắm, bây giờ lớn thế này mà email mẹ gửi bao giờ cũng bắt đầu bằng hàng chữ "con gái cưng của mẹ".

Ồ, tí đang tưởng tượng thấy nét mặt ngạc nhiên của anh khi nghe kể mẹ em rất "hiện đại": bà vẫn lái xe chở bố đi khắp nơi, đọc và đánh email cho họ hàng và bạn bè và nói tiếng Anh nhanh như gió, điệu và đúng giọng Ăng Lê hơn cả tí điệu nữa!! Chẳng phải riêng anh mà bạn của tí ai cũng ngạc nhiên như thế từ dạo em còn học tiểu học cơ!! Tí còn nhớ ngày xưa lũ bạn phục lăn khi thấy mẹ lái ô tô đến cổng trường GL đón em. Anh biết không, tí không còn bé bỏng gì nữa nhưng khi nào đến thăm bố mẹ cũng phải tìm dịp để được ngồi sát cạnh mẹ, ôm mẹ để được mẹ xoa lưng, vuốt tóc hỏi thăm xem dạo này em có ngủ sớm hơn không và việc viết sách đi đếm đâu rồi. Lúc chào bố mẹ ra về thì thế nào cũng phải tìm cách "hug" mẹ một cái mới về được! Và như thế thì còn một lý do nữa khi tí kể với anh rằng em không thích đi "giang hồ vặt" như anh là vì những ngày rong ruổi "trên con đường thiên lý" em không có dịp để … "hug" người thân!!! Có thể anh nghĩ em "tây" quá chăng khi cần biểu lộ tình cảm qua cử chỉ như thế! Tí nghĩ người Á châu nói chung và người Việt nói riêng rất ít biểu lộ tình cảm qua lời nói hay cử chỉ, hành động. Gia đình em thì khác anh ạ, nhất là từ dạo sang đây! Ngày nào không được "hug" người thân em cảm thấy khó chịu và "cô đơn" thế nào ấy! Kể thật anh nghe, tí mong anh đừng cười và "chọc quê" em như lần trước nghe em kể mấy lý do tại sao không thích đi du lịch một mình nhé! Anh mà cười và trêu tí thì sẽ không được nghe em kể lể gì nữa đâu đấy!

Cả ngày hôm nay tí "vô tích sự" không làm việc gì cả nên chắc chiều và tối nay sẽ phải tự "cấm cung" trong phòng mà làm việc kẻo thứ bảy này có buổi họp thì em không thể nào ngồi ê mặt mà cười trừ vì không làm xong phận sự của mình. Ố, mà tí cũng dở quá, nãy giờ liến thoắng mà quên không hỏi thăm công việc của anh thế nào. Anh có còn phải đi họp liên miên như tuần trước không? Anh có còn nhiều "deadlines" nữa không? Không biết thư em gửi sáng nay anh có thì giờ đọc ngay hay phải để đến tối mới có thì giờ đọc? Hy vọng nếu có việc gì ở sở làm anh bực mình mà có dịp đọc thư tí anh sẽ thấy … quên được phần nào chăng. Em có tài "chọc cườI" anh mà!! Đã bao lần anh viết là … "anh cười ngất khi nghe tí kể…", có đúng thế không??!!

Thôi, nãy giờ ba hoa chích choè với anh nhiều rồi, tí phải làm việc một tí rồi đi bộ ra quán cơm bụi gần đây ăn cơm tối hay mua về phòng vừa ăn vừa xem ti vi. Chắc tí sẽ đón xem phim truyện nhiều kỳ mà nhiều người HN đang say mê theo dõi: Lã Bất Vi. Tối qua em mới có dịp xem một đoạn ngắn nên chưa hiểu gì lắm. Hình như em có đọc qua truyện này lâu lắm nên quên cốt truyện nên bây giờ hơi khó theo dõi. Anh có biết truyện này không, kể sơ qua tí nghe cốt truyện nhé! Hay là em phải đợi về nhà tìm đọc trên internet??

Mong anh có một ngày vui khỏe!!

2/8
Đội mưa mà đi

Giờ này có lẽ anh đang ngồi xe điện trên đường trở về nhà. Ăn cơm tối xong anh có sẵn hai email đợi anh đọc, thích nhé! Hôm nay trời mưa từ sáng sớm nhưng đến lúc tí ra khỏi nhà thì chỉ còn những hạt mưa nhỏ lất phất rơi. Thế là em cứ để đầu trần mà đi… như trong câu hát: "Đội mưa mà đi…" . Đẹp và nên thơ vô cùng!! Nhưng sao hôm nay lái xe một mình trên đường vắng tí bỗng thấy cô đơn lạ lùng anh ạ, tuy những lần trời mưa trước em thấy yêu đời khi vừa lái xe vừa nghêu ngao hát một mình những bài hát về mưa mà em còn nhớ lời làm mấy người đứng đợi đèn xanh ở ngã tư ngỡ là em dở hơi hạng nặng!! Nhưng không hề gì! Người ta vẫn ngỡ tí điệu là "người tây" cơ mà!

Chiều nay trời cũng u ám và có vẻ muốn mưa nên thời tiết mát mẻ vô cùng! Thú vị quá! Giá mà cả mùa hè ở HN đều có mưa và mát như ngày hôm nay thì tí sẽ không than thở gì trong thời gian công tác ở HN nữa và có khi còn "xung phong" đi mỗi hè nữa cơ! Em đang mong là thứ tư sau vào SG ngày nào cũng có mưa hoặc là những ngày trời không nắng cũng không mưa như thế này!

Chúc anh một buổi tối an lành và có thì giờ để đi bộ một tí cho thân thể thư giãn và đầu óc được thanh thản hơn. Nhớ đi bộ giùm em một đoạn đường dọc bờ sông lấp lánh trăng bạc nữa nhé!

3/8
Cho em thú tội….

Anh T. ơi! Đầu thư tí phải hắng giọng lấy hơi gọi anh thật to vì sợ anh đang lo việc họp hành mà không nghe thấy tiếng cô em gái gọi! Cả ngày hôm qua trời mưa lê thê nên tối qua tí ngồi trên giường ăn bánh dầy, bánh giò và xem Lã Bất Vi trên TV. Sau đó, em ở trong phòng làm việc và xem mấy cuốn video tài liệu có thể dùng trong việc dạy học với chị L.

Dân VN bây giờ mê xem phim truyện Lã Bất Vi lắm anh à. Tí chỉ nhớ mang máng rằng LBV là người nước Triệu nhưng đã lợi dụng thời thế và khôn khéo đưa một người em kết nghĩa lên làm vua một nước "láng giềng". Phim truyện này rất hấp dẫn, cảnh trí dàn dựng công phu, thật đẹp và hoành tráng. Đài VTV3 chiếu phim này từ thứ hai đến thứ năm từ 7:45-8:45 tối. Nhưng khổ cho dân nghiền là muốn xem phim này thì phải chịu đựng xem 10 phút quảng cáo liên tục cái đã! Cũng đành phải chịu thôi chứ kiện ai bây giờ?! Ngoài chuyện xem phim TQ, người HN (dĩ nhiên là chỉ một thiểu số dân phe phẩy, buôn lậu và ăn hối lộ mới có nhiều tiền để tiêu như thế thôi!) còn sính cách ăn uống và những món cầu kỳ của TQ! Cứ đọc quảng cáo các hiệu ăn thì thấy ngay! Mới mùa hè năm ngoái đây người ta còn mê xem phim truyện tình cảm Hàn Quốc, các bà các cô còn đua nhau trang điểm kiểu HQ, má môi đánh mầu thâm xì và may quần áo theo kiểu các cô kiểu mẫu HQ!

Anh ơi, trời mưa rả rích cả đêm hôm qua mà tí chẳng biết gì cả. Cũng tại em đóng chặt cửa sổ, kéo màn và chui trong chăn ngủ kỹ đến 8 giờ hơn mới dậy. Sáng nay xem ti vi thấy tin tức nói đêm qua mưa to nhiều khu vực bị ngập lụt. Ra khỏi nhà trời hãy còn mưa lâm râm nho nhỏ đủ để ướt tóc và ướt môi. Tí lại liều mình phóng xe đi dưới mưa sau khi cẩn thận "diện" một bợ quần áo sậm mầu và đem theo một cái khăn nhỏ để lau yên xe. Em đi rửa thêm ảnh để gửi cho họ hàng ở HP và đến số 59 Trần Hưng Đạo để đọc và viết email.

Anh T. à, tí cảm thấy bứt rứt và thấy tội lỗi vì đã trót thầm mong cho "trời mưa mãi mưa hoài" trong suốt thời gian tí ở HN. Anh biết sao không, trời mưa làm cho tí điệu vui vẻ dầm mưa và cảm thấy "mát mẻ" hơn nhưng lại làm khổ bao nhiêu là người!! Có rất nhiều khu phố ở HN bị ngập lụt, nhất là những khu ngoại thành, rồi đường phố bị kẹt xe, những người buôn thúng bán bưng phải đội mưa đi bán hàng mà vẫn bị ế ẩm. Tội nghiệp họ quá anh ơi! Nhiều lần ngừng xe lại để hỏi mua hàng, em chỉ định mua vài cành hoa hồng, vài quả na, một cân chôm chôm chẳng hạn thế mà cuối cùng khệ nệ mang về khách sạn cả chục hoa, cả chục rưỡI na và hai ba cân chôm chôm!! Cũng chỉ vì tí thấy tộicho người ta đi lang thang bán rong cả ngày mà chỉ kiếm được vài chục nghìn. Tối về tìm một chỗ khoảng 2,3 nghìn để ngả lưng rồi mai thức dậy từ tờ mờ sáng đi lấy hàng đem bán! Cũng là một kiếp người mà sao họ khổ cực thế trong khi có những kẻ vung tiền qua cửa sổ và phung phí! Anh ơi, tí "thú tội" với anh như thế được chưa? Thôi thì em sẽ không dám cầu xin cho trời mưa nữa mà chỉ dám xin được những ngày trời nhiều mây kiểu "trời không nắng cũng không mưa, chỉ hiu hiu gió cho vừa nhớ nhung" thôi anh ạ!

Đọc lời anh bàn về chuyện ông già xin tiền hôm qua, tí cũng đồng ý với anh là chẳng thà giúp nhầm người còn hơn ngoảnh mặt làm ngơ rồi áy náy, thấp thỏm tự hỏi mình đã làm đúng hay sai!! Tí không nghèo vì số tiền ít ỏi đã giúp người ta. Có điều nếu quả là em đã bị lừa thì cái bà bán tàu hũ sẽ bực mình ghê lắm! Bà ấy dậy sớm cặm cụi làm tàu hũ rồi gánh hàng đi bán cả nửa ngày chưa chắc đã kiếm được hơn số tiền ông già kia xin được sau 5 phút "trổ tài diễn xuất"!! Thế thì có bất công không hở giời! Nhưng mà…who say "Life is fair."??!!

Còn về chuyện anh đang nghiện đọc thư tí mỗi ngày thì em nghĩ anh phải cai nghiện ngay từ bây giờ đi là vừa!! J Bây giờ thì tí rảnh rỗi nên mới "lắm nhời" như thế này chứ mai kia về nhà thì có cả trăm việc phải làm. Nhưng lý do chính vẫn là bây giờ đang "đi giang hồ vặt" nên em mới có nhiều chuyện để láu táu, huyên thuyên kể anh nghe; mai này còn gì để "ba hoa chích choè" nữa anh ơi?! Chả nhẽ ngày nào cũng chỉ "hôm nay tí dạy học trò bài này, mai dạy bài kia…"??!! Anh đọc thư em viết như thế thì sẽ ngáp vặt mất thôi!! Được rồi, em sẽ "tận tình" giúp anh cai nghiện, chịu không?

À, còn vết quầng thâm dưới mắt thì tí đọc báo thấy có quảng cáo của nhiều mỹ viện ở SG và HN cung cấp nhiều dịch vụ làm đẹp và làm gầy lắm! Họ cũng quảng cáo có thể tẩy xoá được quầng thâm ở mắt chỉ sau một lần đến mỹ viện! Nghi quá! Thuốc tiên chắc?!! Vậy thì tí phải làm như thế này: khi về nhà em sẽ cố gắng đi ngủ sớm hơn. Nhưng khó mà ngủ trước 1 giờ sáng được anh ơi! Tí sẽ cố đi ngủ khoảng nửa đêm thay vì 2,3 giờ sáng rồi từ từ đổi thành 11 giờ được không anh? Có điều đi ngủ sớm như thế thì thấy đời sống .. ngắn ngủi quá! Một ngày chỉ có được 24 tiếng thôi mà ngủ hết 7,8 tiếng thì còn thì giờ đâu mà … sống và làm những việc cần phài làm hay thích làm!! Thế anh khai thật đi, một ngày anh ngủ mấy tiếng, từ mấy giờ đến mấy giờ?

Chao ơi, thư tí dài lê thê rồi đó mà xem chừng ông anh nói vẫn chưa đã cơn nghiền! Em phải về chứ không ngồi lì mãi ở đây được anh ơi! Ồ, quên không hỏi thăm xem "mùa đông của anh" thế nào? Trời còn lạnh lắm không anh? Thường thì nhiệt độ thấp nhất trong ngày là bao nhiêu? Ở đấy mùa đông có tuyết không, anh? Tí nghĩ chắc là không và có lẽ trời chỉ lạnh và khô như nơi em ở!

Anh ơi, vẫn chưa thấy những cơn gió lạnh se da và chút mây mù buổi sáng anh đã gửi cho em ở đâu cả!!! Bắt đền ai bây giờ hở anh??

Tí Ðiệu