| 25/7/01 Như ngồi phải lửa…. Anh T. thân, Mấy hôm nay tí không nhận được thư nhà nên nóng ruột và lúc nào cũng như ngồi phải lửa ấy! Không hiểu có chuyện gì không! Mấy anh chị đồng nghiệp thấy tí buồn bã, bồn chồn cũng xúm vào an ủi tí như anh là nhiều khi "no news is good news". Tí cũng đành phải tin như thế để lòng đỡ lo! Ở xa quá không làm gì cho bố mẹ được nên thấy .. "tội lỗi" quá anh à! Tối nay tí không có thì giờ ngồi đọc thư anh một cách nhẩn nha như mọi hôm vì phải đi ăn cơm gấp trước khi ông cậu họ đến đón đi thăm ông chú ruột của mẹ ở gần chùa Bộc cơ. tí đã "save" thư vào Word và sẽ in ra để tối nay nằm đọc lại. Nếu tối nay anh thức khuya được thì đợi tí về "chat" nhé! Có điều hình như những café internet ở gần khách sạn tí ở không có AOL, không hiểu họ có YM không. tí sẽ cố gắng về khoảng 9 giờ hay 9 giờ rưỡi. Anh đợi tí nhé! Sáng mai tí phải làm việc đến trưa, chiều tối mai thì có lẽ sẽ rảnh một chút. Sáng sớm chủ nhật tí sẽ đi ra ga Long Biên đón xe khách "chất lượng cao" đi Hải Phòng thăm vài gia đình họ hàng bên ngoại. Sáng đi chiều về nên chắc chậm lắm là 9, 10 giờ tối tí về đến HN. Thôi nhé hẹn "gặp" anh sau. Nếu anh không thức khuya để chat được thì viết cho em vài giòng!! TrờI vẫn còn mưa đó anh!! Tí mong như là… Trời mưa mãi mưa hoài… Thần tiên giấc mơ dài… 21:30 25/7 Anh ơi, tí vừa chạy vội đến café internet này gần khách sạn nhưng họ không có YM hay AOL. Hỏi thì họ bảo là dân HN hay vào Vietchat hơn. Vậy là chắc hẹn "gặp" anh ở Vietchat rồi vào một "private room" vậy!! Lâu lắm rồi tí không héo lánh đến mấy chỗ "thị phi" này nữa nên không biết bây giờ ra sao! 26/7 Chim sẻ ướt mưa… Anh T. …ghét!! Tối hôm qua tí ngồi lì ở phòng internet đến gần nửa đêm mới phóng xe về khách sạn!! Lòng tí lại bứt rứt bồn chồn vì không hiểu tại sao đang nói chuyện mà anh lại bị mất connection giữa chừng và để cho tí ngồi đợi dài cả cổ!! tí hay lo lắng vẩn vơ lắm, anh có biết không sợ là anh có chuyện gì cơ!! tí về phòng nằm đọc sách đến hơn 2 giờ sáng mới thiếp đi trong lúc đèn còn sáng! tí cũng có ý mong ĐT của anh! Thế mà vẫn biệt vô âm tín!! Sáng nay tí chợt tỉnh dậy lúc 5 giờ sáng vì tiếng mưa to đập vào cửa sổ. Đêm qua mưa cả đêm cho tí ngủ ngon giấc, nhưng ai ngờ có bao nhiêu người phải lâm vào cảnh lụt lội, khổ sở!! Nằm nghe nhạc và nghĩ ngợi vẩn vơ tí không tài nào ngủ tiếp được!! Thế là dậy sớm xuống nhà ăn sáng từ 6 giờ rưỡi! tí dùng máy ở gần quầy lễ tân để check e-mail nhưng hộp thư vẫn trống không làm tí vừa lo vừa giận lại vừa … ghét anh nữa!! Hôm nay tí điệu cú rũ như con chim sẻ bị ướt mưa đang đậu ở gần cái cửa sổ kia anh ạ! Nhiều lý do lắm, nào là buồn vì những câu nói không tế nhị của chị bạn này, ngủ không đủ này, lo lắng cho bố rồi cả cho anh tối qua và đau bụng lâm râm mấy hôm nay … kể từ hôm nghe mấy cô giáo viên "xúi dại" ăn thử bún ốc Thăng Long ở phố Hàng Hành, loại bún ốc nước nguội với một đĩa bún có từng lọn bún nhỏ xinh xinh như đồng tiền!! Nghe có vẻ cầu kỳ thế nhưng dở lắm anh ơi, tí và chị L bảo nhau bún ốc nóng ở phố Mai Hắc Đế ngon hơn nhiều!! Đã vậy chiều hôm đó… cả hai chị em còn bị .. Tào Tháo đuổi vài trận.. nên thân!! Than thở với "người ta" thì còn bị trêu là …"tí nổi tiếng là hay bị .. "lạnh bụng" lúc nào cũng phải thủ sẵn ô mai gừng. Ăn bún ốc nóng còn chưa ăn thua gì thế mà lại dám bạo gan ăn "bún ốc nguội"!!! À, lúc nãy một anh bạn đồng nghiệp có gọi ĐT hỏi thăm thấy giọng tí uể oải quá anh cứ một hai nhắc tí phải ra ngay hiệu thuốc tây mua thuốc "kháng sinh" uống thì mới hết đau bụng. tí ngại. không muốn đi.thì anh nói trong vòng một tiếng sẽ đem thuốc của người nhà đến cho tí uống ngay !! Giời ơi, cứ như tí là trẻ con sợ uống thuốc không bằng!! Thôi thì viết xong thư này cho anh tí sẽ lên phòng nằm nghỉ chứ không đi ra café internet ở phố Hai Bà Trưng để chat với anh nữa đâu!! tí mới gội đầu nên không muốn tóc bị hôi thuốc lá nữa và cũng không có …sức đi đến hiệu nào xa hơn không có người hút thuốc!! Đến chiều khoẻ hơn tí sẽ ra phố Hàng Buồm mua mấy hộp bánh ngoại đựng trong hộp thiếc để làm quà đi HP ngày mai. Hy vọng tí sẽ đến HP sớm để còn đi dạo một vòng phố xá và "thăm dân cho biết sự tình"!! Cho anh lên net hôm nay đợi tí điệu dài cả cổ luôn!! Vẫn biết là không phải lỗi của anh vụ mất connection, nhưng không hiểu sao tí vẫn còn ấm ức lắm! Hay là tại tí "giận cá chém thớt" vì mấy hôm nay lo lắng và người cũng không được khỏe nữa!! Ơ, nhưng sao lại phải khai thật hết với anh chuyện này nhỉ! 30/8 Người về từ phố Cảng! Anh T. ơi! tí đã về lại HN tối hôm qua lúc 8 giờ và đói rơi đói rụng dù buổi trưa chủ nhật được bà thím của mẹ đãi bún chả, canh bún với rau dút (theo lời tí "mạnh dạn" yêu cầu!) và gà luộc rắc lá chanh! tí ghé hàng cơm bụi gần khách sạn ăn một bữa cơm "thanh đạm" có $8.000 đồng rồi lên phòng nằm nghỉ vì hết sạch cả tiền Việt (chưa kịp ra hiệu vàng đổi thêm tiền!) nên không đi café internet ở ngoài phố, còn internet trong khách sạn thì đang có người dùng! Biết là có thể anh thức mong email của em nhưng không làm sao được. Tí cũng hơi mệt nữa! Tí nằm nghe nhạc và ngủ quên khoảng 9, 10 giờ gì đó; gần 11 giờ thì anh đồng nghiệp cho thuốc kháng sinh hôm nọ gọi lại hỏi thăm. Lúc mắt nhắm mắt mở nhấc ĐT lên, tí cứ ngỡ là anh gọi hỏi thăm tí cơ dù tí không nhớ có cho anh số ĐT ở khách sạn hay chưa. Sau đó tí không ngủ lại được nữa nên thức luôn đến 2 giờ sáng làm việc. Sáng nay phải đi làm từ 8 giờ và máy dưới khu lễ tân có ngườI dùng nên không có dịp viết vài giòng cho anh được.
Để tí kể chuyện đi HP anh nghe nhé! Ban đầu tí định nhờ mấy cô lễ tân
gọi ĐT đặt mua vé trước nhưng một cô mách là nên đi xe khách "chất lượng
cao" và cứ ra bến xe ở cầu Long Biên là đón xe được. Cách đây hai năm
tí đã đi HP bằng tàu hỏa rồi nên lần này cũng muốn đi xe khách cho biết,
nhất là nghe nói nhanh hơn gần một tiếng. Nhớ lần đi tàu hỏa năm đó, tí
cũng ra nhà ga Long Biên để mua vé và đón tàu đi HP. Lúc mua vé phải chen
lấn mệt quá và phải mua vé cho "người nước ngoài" vì tí không tài nào "giả
dạng" để người bán vé nhận mình là "đồng hương" được vì dù có cãi không phải
là "người tây" thì họ cũng biết mình là "Việt Kiều", chạy đâu cho thoát!!
Lần đó gần 8 giờ sáng tí mới lò dò ra đến nơi thì đã trễ chuyến tàu nhanh
đành phải đi chuyến tàu mà ga nào cũng ghé! May mà vé có ghế ngồi đàng hoàng
(dù là ghế.. cứng và ngồi chật ních!) trong khi có mấy chàng nàng học sinh
ra HN thi ĐH mua phải vé có số 0 đằng trước là vé phải ngồi ở một cái ghế
đẩu bằng nhựa kê ngay ở lối đi!! Cuối tuần đó gặp dịp học sinh trở về nhà
sau kỳ thi tuyển ĐH nên tàu đông như cá hộp!! T. ơi, anh không thể tưởng tượng được rằng đường rầy xe lửa được đặt gần sát nhà dân chúng như thế nào đâu (mà cũng có thể do chính người dân xây nhà lấn ra đường rầy không biết chừng!). Khi tàu chạy ngang khu ngoại ô HN có lúc thân tàu chỉ cách ban công của mấy căn gác khoảng ba, bốn sải tay là cùng! Dù không tò mò tí cũng có thể thấy rõ được hết cảnh gia đình người ta sinh hoạt, ăn uống, xem TV, v..v.. qua khung cửa sổ họ mở tung để mong được tí gió hè thổi vào. Có lẽ mọi người đã quá quen với những tiếng động và những thân tàu sắt đen sì chạy qua đấy không biết bao lần trong một ngày! Không quen cũng phải quen vì dọn đi đâu được?! Vì ga to ga nhỏ nào tàu cũng ghé nên chuyến đi tàu hỏa đó dài khoảng hơn hai tiếng rưỡi anh ạ! Sáng chủ nhật rồi tí gọi xe taxi ra bến xe cầu Long Biên đi HP. Giá taxi mất $20.000 mà vé đi HP chỉ có $25.000 thôi!! Xe taxi vừa bỏ tí xuống thì có một xe khách chuẩn bị rời bến, thế là anh lái taxi và những người quanh đấy gọi với cho xe ngừng lại để tí lên xe. Xe đã đầy khách rồi nên tí phải ngồi ở một ghế gấp nhỏ ngay lối đi, loại ghế khi nào có ai từ dưới cần đi ra thì được gập lại. Ghế này không có chỗ dựa đầu và tí bị ngồi kẹt giữa hai thanh niên. Như vậy cũng không sao nếu cái nhà ông ngồi sau ghế tí không bất thình lình gục đầu xuống lưng thành ghế của tí (gần như là úp mặt vào lưng tí!) để ngủ (chẳng hiểu là ngủ thật hay giả vờ nữa!) Oh my gosh!! Giời ơi!! tí vội vàng ngồi thẳng ngay lại, lưng không dựa vào thành ghế để tránh ông ta. Bực quá! tí không muốn nói năng gì lôi thôi với người lạ nên đành ngồi thẳng lưng suốt gần nửa đường đi. Xe này được quảng cáo là xe "chất lượng cao, có điều hòa", khăn ướp lạnh cho khách lau mặt và mỗi người một chai nước khoáng nhỏ. Lúc ti lên thì chẳng thấy ai mời khăn hay nước khoáng gì cả! Như thế cũng chẳng sao vì tí cũng đã chuẩn bị cẩn thận lắm rồi. Có ô mai gừng để phòng khi ăn phải món gì đầy bụng khó tiêu này, khăn mặt ướt để trong túi zip lock này và cả chai nước khoáng xinh xinh nữa! Đi xe này chán nhất là cái vụ "điều hòa"!! Họ không bật máy lạnh mà để cho hành khách mở tung cửa kính cho gió thổi ào ào làm tóc tí bay tứ tung và chóng cả mặt!! Xe đi qua cầu Long Biên, đi dọc bờ sông một đoạn và qua bao nhiêu ruộng lúa xanh rì. Cứ sắp đến thị trấn nào là từ xa đã thấy có một loạt hàng quán "mời mọc" với bảng quảng cáo "cơm phở", "bia hơi", thậm chí cả thịt chó nữa! Xe khách cứ dừng lại ven đường đón thêm khách và nhét thêm người như cá hộp!! Đi được gần nửa tiếng anh chàng cao kều ngồi bên tay phải tí mớI có đủ can đảm bắt chuyện hỏi thăm. Anh ta thuộc loại khá cao nên đôi chân dài ngoằng bị co lại một cách tội nghiệp! Tí cũng chẳng khá hơn anh mấy vì so với người Việt tí cũng thuộc loại … "khổng lồ"!! Có lẽ rất ít "Việt Kiều" đi xe khách như thế này nên anh ta nghĩ tí ở SG ra Hà Nội công tác hay đi thăm họ hàng. Tí chẳng chối cũng chẳng nhận!! Hai chị em nói chuyện rôm rả quanh việc đi đi về về HN-HP. Hóa ra anh này làm cho một hãng vận tải chuyên chạy đường HN-Móng Cái. Hôm nay phải ngồi bó rọ ở hàng ghế này anh bực mình lắm cứ dè bỉu chê anh lái xe chạy dở và chạy chậm!! Anh chàng hỏi tí có người nhà ở phố nào ở HP, tí lúng túng nói không biết, chỉ đem theo số ĐT thôi, đến bến xe gọi thì có người đi đón. Sự thật là thế nhưng anh chàng nghĩ là tí không muốn cho anh biết nhà nên cũng ý tứ liếc nhìn tí một cái thật nhanh rồi không đả động gì nữa! Có lẽ nhờ nói chuyện nên đường đi hình như ngắn hơn!! Xe chưa vào đến bến đã có bao nhiêu là xe ôm với cả tài xế đàn bà nữa ùa đến kiếm khách. Họ nắm tay khách hoặc tay xách va li lôi xềnh xệch theo họ đi phăng phăng dẫn đường! tí phải luôn miệng nói là sẽ có người nhà đến đón mà họ vẫn không tha lôi kéo tí thêm một chốc nữa. Một hai người còn cố đi theo, cố nói với thêm một câu: nếu người nhà chị không đến thì đi với em nhé! Tí phải ừ hử để họ buông tha!! Chỗ tí ghé vào gọi ĐT là một hiệu cắt tóc có hai người một đàn ông, một đàn bà đang ngồi ngửa trên ghế cho người ta gội đầu. Hai cô thợ tha thiết mời tí gội đầu cắt tóc. Gía chưa gọi ĐT cho cậu em đến đón thì tí đã để cho người ta "tẩy trần", gội cho sạch những bụi bặm trên quãng đường dài ngồi hứng gió cạnh cửa xe mở toang!! Thành phố HP nhỏ và có vẻ "nhếch nhác" như những phố ngoại ô HN! tí nói cậu em họ đưa đi một vòng phố và tìm đến những nơi mẹ tí đã ở, đã đi làm ngày xưa. Bảo sinh viện ngày xưa bây giờ bị ngăn nhỏ và trở thành một hiệu ăn nhưng bên hông nhà vẫn còn sót hai chữ "hộ sinh"! Cậu em cứ rủ tí đi chơi Đồ Sơn cách HP khoảng 22 km nhưng trời nắng chói chang làm tí ngại ngần. Đi xe máy đến đấy thì phải đội mũ bảo hiểm nếu không muốn công an thổ phạt. TrờI nóng như đổ lửa, mồ hôi chảy nhễ nhại làm tí ngại hết sức. Chẳng lẽ phóng xe ra đấy nhìn trời nhìn đất khỏang nửa tiếng rồi quay về? Thôi thì để hôm nào thuê ô tô cả nhà cùng đi ra đấy từ sáng sớm vui hơn! Bịn rịn mãi rồi tí cũng phải về! Cậu em cho ý kiến là chuyến về nên đón xe ngang đường thay về trở lại bến xe Tam Bạc ban sáng để khỏi phải ngồi đợi trên xe nóng bức! Chưa kịp để tí có ý kiến gì , cậu em chở phắt tí ra một quán nước ven đường gọi cho tí một chai nước khoáng và một cốc bia hơi cho mình rồi lôi bao thuốc lá ra phì phèo đợi xe đến. Thấy tí cứ nhấp nhổm ngóng xe, cậu phì cười nói, chị cứ "vô tư", cứ 15 phút là lại có một chuyến xe chạy ngang, chị không phải lo lắng, vội vàng gì cả! Cứ ngồi uống nước "thoải mái"! Giời ơi! Nhưng có ai ngờ rằng chuyến xe đỗ lại cho tí leo lên dọc đường đã đầy nhóc những người!! Hai anh lơ xe tham tiền cứ ráng nhồi nhét thêm khách để kiếm thêm tiền. Tí phải ngồi trên một cái ghế đẩu kê sát ông tài xế, sát cạnh cái cần sang số xe! Cạnh tí còn có hai thanh niên phải ngồi lên một cái thùng đá đựng khăn lạnh và nước khoáng. Xe chật như nêm mà nắng quái buổi chiều lại chiếu ngay vào mặt. Tí khổ sở hết sức vì đôi chân dài phải bó rọ trong suốt chuyến về, tay phải thì mỏi dừ vì phải cầm một tờ báo mà ông tài xế cho mượn che mặt. Ngồi bó gối quá lâu, khi đứng dậy chân tê tưởng chừng như đứng lên không vững. Đã vậy chỉ có một người xuống xe mà họ nhét thêm vào những hai người nữa! Tí nhủ thầm là sẽ không bao giờ đón xe giữa đường nữa hoặc nếu tìm được xe khách nào đúng là hạng "chất lượng cao" thì mới đi. Anh lơ xe cố gắng "chuộc tội" phân phát cho khách khăn lau mặt và nước khoáng. Tí chưa kịp uống thì nghe hai bà ngồi gần dè bỉu, Ối gìào! Xin lỗi cô, nước này để súc miệng tôi cũng không thèm. Ai mà biết họ cho nước gì vào trong đó! Biết đâu là nước máy không biết chừng!! Thế là tí chột dạ trả lại chai nước đó và lôi chai nước đem theo trong túi ra uống! Đường về đáng lẽ thường ngắn hơn đường đi nhưng chiều hôm đó thì lại quá dài, quá lâu!! Tí mệt ngất ngư! Gần về đến HN thì bao nhiêu người lôi điện thoại di động (ĐTDĐ) ra gọi người nhà đến bến xe đón. Anh biết không, cả mấy nàng ngồi bán hoa quả ở chợ BT, mấy người lái xe taxi, lái xe ôm cũng có ĐTDĐ!! Giá gọi 1 cú ĐTDĐ không đắt hơn giá máy thuê bao. Họ mua ĐT rồi mua Sims Card để gọi. Cách đây hai, ba năm ai có ĐTDĐ là "le lói" lắm, chứ không như bây giờ nhan nhản khắp nơi! Anh T à, chuyến đi của tí như thế đó nên khi bò về đến khách sạn tí nằm nghe nhạc rồi ngủ quên mất! tí cũng xin lỗi là đã không có thì giờ đi thăm hộ anh những nơi anh đã dặn. Cho tí khất anh nhé! Hy vọng sẽ có ngày tí trở lại HP và nhất là có dịp đi thăm lại ngôi làng xưa, làng HT ở Nam Định nhé, hỡi người ….cùng làng (tí cứ nhận vơ như thế đó dù làng HT chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn của anh và của mẹ tí thôi!!) Gửi đến anh một chút.. bụi đường xa gọi là chia sẻ!! Tí Ðiệu |