Chuyến du lịch bạn cũ tình xưa năm ngoái

Lê Huy Thiện (vợ viết) 

 

                                                                        Thân tặng chị Nguyễn Hữu Khang.

 

 

Nhận được email của anh Nguyễn Hữu Khang nói là anh em CVA ở Cali đang tổ chức buổi họp mặt “50 năm bạn cũ tình xưa” vào tháng chín tới đây, vợ chồng tôi cứ tiếc mãi là đã đi chuyến du lịch Mỹ sớm một năm.  Không lâu sau đó chúng tôi hết sức bàng hoàng xúc động khi được tin anh Khang đã đột ngột ra đi.  Những hình ảnh cũ về các lần gặp gỡ với anh Khang và các bạn hữu vẫn còn sống mãi trong ký ức chúng tôi.

 

***

 

Vì ở thành phố buồn Brisbane mãi tận xứ Úc xa xôi, lâu lâu chúng tôi mới được đón tiếp một người bạn ghé chơi như anh Du Tử Lê từ Mỹ và anh Phạm Duy Ánh từ Sydney mấy năm trước đây trong chuyến thơ du.  Chỉ có anh Đặng Vũ Thám là nơi gần gũi chạy qua chạy lại thường nhất.  Cho nên khi chuẩn bị đi chuyến Bắc Mỹ, chúng tôi không liên lạc với anh em nào mà vẫn chọn Little Saigòn làm nơi đến và địa điểm xuất phát cho những ngày đi chơi ngắn hạn.

 

Nhưng vừa lấy phòng xong là chúng tôi nhận được ngay một cú điện thoại từ văn phòng motel hỏi đích danh Lê Huy Thiện.  Một anh bạn nhất định không nói tên, hẹn 15 phút nữa sẽ có mặt, hỏi sao biết chúng tôi ở đây thì ra anh Võ Tuấn Chấn, NY Times, ở tận New York gởi email cho các bạn ở Cali nói vợ chồng Lê Huy Thiện đang bơ vơ ở Little Saigon, chắc là nguồn thông tin xuất phát từ anh ĐVThám mà ra.

 

Đúng như lời hẹn, anh bạn vừa điện thoại cùng đến với một người nữa.  Trần Tiến Phúc và Nguyễn Hữu Khang.  Anh Phúc lúc này sắp lấy vợ, có vẻ hạnh phúc lắm.  Anh Khang người cao và gầy, dáng vẻ đạo mạo như lúc còn đi dạy học, lúc nào cũng mày tao với bạn bè hết sức thân mật.  Ai nấy tay bắt mặt mừng nhắc laị chuyện xưa.  Trưa hôm đó chúng tôi cùng đi với anh Phúc sang Goddard ăn gỏi cuốn, đến chiều thăm anh chị Vũ Khang-Bạch Tuyết tại Salon Snow White của họ và được thưởng thức món gỏi hến tuyệt vời của tiệm Ngọc Huệ kế bên.  Sáng hôm sau cũng anh Phúc chở chúng tôi ra khu shop Phước Lộc Thọ nói là có các anh em khác đang đợi.  Đến nơi đã thấy anh Cậu Trời Nguyễn Ngọc Chấn, anh Bùi Vĩnh Hưng, anh Nguyễn Hữu Khang, anh Nguyễn Chí Hòa đang ngồi trước ly cà phê ở đấy.  Lại anh em tay bắt mặt mừng.  Anh CNN độc thân vui tính.  Anh Hưng bình tĩnh chững chạc, có tướng làm quân sư.  Anh Hòa nam kỳ dễ thương lọt vào giữa đám bắc kỳ lạc lõng.  Sau đó, anh Du Tử Lê và anh Trần Văn Thám cũng có đến môt thoáng.  Anh Lê lúc nào cũng khoan thai nhỏ nhẹ, anh Thám nói chuyện nồng nhiệt vui vẻ.  Khi ra về lại gặp được anh Nguyễn Ngọc Thường và vợ con đang đi chợ ở khu này, trông có vẻ rất thư sinh nhàn nhã.

 

Trưa hôm sau, anh Phúc chở chúng tôi đến một nhà hàng gần đó để dự bữa tiệc họp mặt do anh em khoản đãi.  Bữa tiệc hôm ấy có anh Trùm Ginh, nghe nói phải lái xe cả tiếng đồng hồ từ nơi anh ở mới tới được Little Saigon.  Anh Ginh tướng cao to, hùng dũng, đáng mặt ông trùm lắm.  Có anh chị Hưng, các anh em gọi thân mật chị Hưng là chị Ba Củ Chi vì quê chị ở đó.  Có anh Vũ Văn Dũng, mà tin lấy bằng lái xe của anh được thông báo khắp nơi.  Có anh Ngọc Hoài Phương, lúc nào cũng dáng dấp công tử nhà giầu.  Đến nay chúng tôi vẫn chưa có dịp cám ơn anh về mấy cuốn nguyệt san Hồn Việt anh gửi tặng.  Còn có những anh em phải có như anh Khang lúc nào cũng hết tình với anh em và anh CNN không bao giờ vắng mặt nếu anh em cần mình.  Bữa tiệc thân hữu rất vui và thân ái.  Kết thúc bằng một loạt ảnh chụp tí tách. 

 

Đến chiều, do sự giới thiệu của anh Đặng Vũ Thám, chúng tôi được anh Vũ Trung Hiền đến thăm và đãi một chầu phở Nguyễn Huệ ngon hết ý, tô nào tô nấy phải được gọi là chậu phở mới đúng.

 

Chúng tôi hết sức cảm động vì đã mấy hôm nay không ngày nào mà chúng tôi không có các bạn hữu CVA đến thăm, chở đi chơi và kéo đi ăn.  Sáng sớm nào chuông điện thoại cũng reo, các anh Phúc, Khang và Hòa lãnh nhiệm vụ thay mặt anh em theo dõi chương trình và hướng dẫn vợ chồng chúng tôi trong thời gian ấy. 

 

Sau đó chúng tôi đi tour Las Vegas-Grand Canyon mất mấy ngày. 

 

Vừa trở lại motel để ở một ngày cuối ở Cali, buổi sáng chúng tôi lại được anh Khang và anh Hòa đưa đi uống cà phê một lần nữa ở khu Phước Lộc Thọ.  Tại đây, chúng tôi lại được gặp lại hầu hết các anh em đã gặp lần trước.  Tôi kể lể ước mong được đến thăm Hollywood của tôi với mọi người thế là sau khi các anh bàn bạc với nhau nhanh chóng, anh CNN sẽ bỏ một vài mục phải làm sáng nay và lãnh nhiệm vụ đưa vợ chồng tôi đi Hollywood có anh Hòa tháp thùng và cũng anh Hòa và anh Khang thì sẽ đưa chúng tôi ra phi trường LAX sáng ngày mai.  Thế là tôi thực hiện được ước mơ của tôi, đươc nhìn thấy hàng chữ trên đồi và được đặt chân lên những ngôi sao có tên các tài tử trên hè phố .  Trước khi đưa chúng tôi đi, anh CNN ghé lấy máy chụp hình loại chiến ở nhà, một căn nhà nhỏ của người độc thân mà có vẻ rất ấm cúng.  Nhân tiện anh tặng chúng tôi vài cuốn sách của anh đã in.  Trở lại Little Saigon, chúng tôi ghé ăn phở Quang Trung, anh Khang cũng đến dự sau khi nhận đươc cú điện thoại của anh Hòa.

 

Sáng nay lúc uống cà phê, anh Khang có nhắn là các anh em đã tổ chức bữa tiệc tiễn đưa anh Vũ Văn Dũng về lại VN và vợ chồng tôi rời Cali tại nhà anh vào chiều nay.  Chiều hôm ấy anh Hòa đến đón chúng tôi.  Anh từ chối lời đề nghị ghé tiệm bia mua một két mang đến nhà anh Khang của chúng tôi và kể rằng chị Khang rất hiếu khách và anh em thường hay kéo đến nhà anh Khang nếu muốn tổ chức ăn uống tại nhà thay vì ra nhà hàng.  Trên xe, nhắc đến một người quen cũ mà anh Hòa cũng biết và cũng là thân hữu của CVA, thế là chúng tôi ghé thăm và nhân tiện anh Hòa và chúng tôi mời luôn, thế là lại thêm khách nữa. 

 

Đến nhà anh Khang, một căn nhà rộng rãi tiện nghi, có hồ bơi và một giàn thanh long đầy hoa và trái,  chúng tôi thấy rất rõ là làm tiệc ở nhà mới thật là vui vì lúc ấy chị Khang đã nấu xong một nồi bún riêu thật hấp dẫn.  Chị Phạm Tuấn Bách đang ngồi bóc đậu phọng với chị Nguyễn Kim Tiền.  Chị Bùi Vĩnh Hưng, chị Ngô Thái Bình và chị Trần Thọ Quế đang bày các món ăn rất hấp dẫn các chị làm từ nhà mang tới.  Lát sau anh chị Trùm Ginh chở anh chị Vũ Văn Dũng tới cùng.  Chị Phương Dung Nguyễn Ngọc Kiểm, chị Bạch Tuyết và chị Josephine Đoàn Đồng cũng đã có mặt.  Các chị bày một bàn dài các món nhìn thật đẹp mắt.  Tôi vẫn nhớ rõ món gỏi cuốn do chị Hưng làm, trình bày khéo léo nhìn cứ ngỡ món sushi của Nhật.  Các anh thì ngoài những người có phu nhân đi cùng như đã kể trên còn có anh chị Bùi Thế Chung và các anh Phúc, Thường, CNN, Du Tử Lê, Nguyễn Thanh Huy và Nguyễn Chí Viễn.  Anh CNN tặng chúng tôi một cái CD hình chụp Hollywood sáng nay, dân nhà nghề có khác.  Tôi còn nhớ trước khi nhập tiệc chị Tiền xin kiếu về, mắt đỏ hoe vì nhìn thấy bạn bè lại nhớ đến anh.  Bữa tiệc rất vui, đầy tình nghĩa và nhiều chuyện vui cũ mới được kể thoải mái ở đây.  Trên đường đưa chúng tôi về lại motel, chị Bạch Tuyết có đưa chúng tôi ghé thăm căn nhà rất đẹp của anh chị ở gần Disneyland.  Chồng chị, anh Vũ Khang, thì chở anh Phúc về vì anh mới mổ mắt hôm qua mà hôm nay không thể không đến với anh em.

 

Hôm sau đúng hẹn, hai anh Hòa và Khang đến đón chúng tôi, ghé ăn sáng bánh cuốn LTT và trực chỉ phi trường LAX.  Khi chia tay, tôi còn nhớ anh Khang nói đừng nói lời cám ơn, bạn bè cả mà.  Chúng tôi đúng nhìn theo xe, anh Hòa cầm lái và anh Khang còn dơ tay vẫy lại.

 

Đến Washington DC, vợ chồng cậu em tôi ra đón về khu Springfield, Virginia.  Hỏi thăm xem có biết khu Eden không, thì cậu ấy nói vợ chồng đúa con trai lớn có quán chè Chợt Nhớ ở đó, nghe đến tên Toàn thịt bò thì cậu ấy nói à ông phở xe lửa, tiệm ông ấy là nơi văn nghệ sĩ hay tới họp mặt.

 

Thế là ngày hôm sau chúng tôi đi chợ Eden, đứng nhìn các bảng tên đường mang tên các vị tướng anh hùng vị quốc vong thân.  Tiệm phở Toàn nằm ở vị thế rất tốt, ngay giữa khu chợ, anh Toàn đãi chúng tôi một chầu phở thật ngon.  Chị thì bận khách nên không ngồi với chúng tôi.  Anh kể chuyện vui buồn từ khi di tản và chuyện thịt bò gắn liền với đời anh từ hồi còn đi học đến nay như thế nào và tặng chúng tôi một cuốn hịch và nhờ chúng tôi mang về cho ĐVThám một cuốn.  Có cả anh Văn Sơn Trường đến chơi nhưng không dùng phở mà dùng đồ ăn trưa mang theo, chắc từ phòng mạch tới đây.

 

Hôm sau anh Nguyễn Tuấn và anh Dương Thiệu Toản đến chơi, lại rủ anh Thiện ra phở Toàn, tôi không đi theo.  Anh Tuấn gầy gầy, dáng dấp nghệ sĩ, anh Toản nhìn trẻ măng và tươi tỉnh.  Đến tối khuya, anh về kể đủ thứ chuyện và nói là sau khi ăn sáng bằng phở xe lửa, ba người đến nhà anh Dương Kim Long chơi, được chị đãi một bữa cá nướng ngon hết sẩy.  Anh Tuấn có tặng chúng tôi một CD nhạc anh viết và vẫn thường liên lạc email với chúng tôi suốt trong chuyến du lịch này.

 

Tuần lễ qua mau, chúng tôi lại lên đường sang Toronto.  Vì chương trình giờ chót thay đổi, chúng tôi nhờ anh ĐVThám liên lạc với anh Đàm Trung Phán hỏi dùm một vài chi tiết về hotel và Niagara tour.  Thế là chúng tôi được mời về nhà làm khách luôn!  Anh Phán đón chúng tôi từ phi trường.  Nhìn anh bệ vệ giống một đại phú gia, lúc nào cũng kè kè cái máy ảnh nhà nghề.  Đến nhà, gặp vợ anh, chị Bích Nga là tôi hiểu ngay tại sao anh tốt tướng như vậy.  Trên bàn đã có sẵn các món ăn chờ khách, chị lại rất giỏi nữ công gia chánh, ô mai mận của chị nổi tiếng khắp nơi.  Anh Hà Phú Cường đến chơi, ngồi nói chuyện rất vui.  Đến chiều anh Sầu Đông Nguyễn Thọ Chấn cũng đến chơi, nói chuyện nhiều về thời còn đi học CVA.  Chúng tôi ở với anh chị Phán ba ngày, được anh chị đưa đi chơi thác Niagara, đi chợ China Town ở Mississouga, đi dạo bờ hồ Ontario và ghé thăm một tòa nhà xưa bây giờ chỉ để khách đến ghé thăm mà anh chị nhận là nhà nghỉ mát của mình.  Chỉ thiếu có đi xem cá hồi (salmon) vượt sông đẻ trứng rồi chết, vì không đúng mùa.  Ngày cuối, anh chị đưa chúng tôi đến vùng Thousand Islands, đi tàu trên sông suốt ngày.  Anh Phán bấm máy lia lịa.  Đến chiều, vợ chồng người bạn đến đón chúng tôi đi Montreal.

 

Sau một tuần lễ Montreal, OttawaQuebec, chúng tôi đi chuyến tour Montreal-New York hai ngày.  Vì có hẹn trước với anh Võ Tuấn Chấn vào trưa ngày thứ hai, chúng tôi bỏ tour nửa chừng.  Vợ chồng anh Chấn chị Thủy đã đứng đợi chúng tôi ở nơi hẹn từ bao giờ.  Anh Chấn dáng dấp nhanh nhẹn hoạt bát, chắc nhờ còn đi làm nên còn có vẻ xốc vác lắm.  Lên xe anh chị đề nghị đi ăn trưa và đãi chúng tôi một bữa ăn rất ngon và lạ miệng tại một nhà hàng Đại Hàn ở khu gần nhà anh chị.  Nhà hàng này đồ ăn đã ngon mà nhân viên tiếp khách còn tuyệt vời nữa.  Trên đường về thăm nhà anh chị, chúng tôi ghé khu phố chợ sầm uất không biết có phải China Town không, chị Thủy ghé mua mấy hộp tàu hủ rất ngon của một ông tàu bán rất đắt hàng, người mua tấp nập.  Nhà của anh chị gọn ghẽ tươm tất và ở một vị trí thuận lợi. Chúng tôi gọi điện thoại ra phi trường để xem có thay đổi giờ bay gì không thì được báo là chuyến bay bị trễ nhưng họ dặn chúng tôi phải ra phi trường đúng giờ.  Anh chị Chấn đưa chúng tôi ra phi trường, xe chỉ chạy một quãng ngắn là tới.  Sau đó chúng tôi chờ gần năm tiếng đồng hồ ở đó, cứ tiếc rẻ là biết vậy ở nán chơi với anh chị Chấn thêm mấy tiếng đồng hồ nữa có phải là vui không.

 

Chờ mãi rồi máy bay cũng tới.  Chúng tôi bay sang LA để chuyển máy bay về Brisbane.  Lại chờ thêm vài tiếng nữa.  Tôi cứ ước gì lúc này có anh Hòa và anh Khang đến đón về Little Saigon chơi thêm một lúc nữa.  Còn vài tiếng nữa là kết thúc một chuyến du lịch đáng ghi nhớ cả đời vì chúng tôi được các bạn cũ đón tiếp hết sức nồng nhiệt.  Chúng tôi rất cảm động và mong có dịp đáp lại khi có anh em nào đến Úc.  Rất tiếc là ước muốn đó chúng tôi sẽ không bao giờ thực hiện được với anh Khang vì anh đã giã từ anh em vĩnh viễn để về cõi vĩnh hằng.

 

 

Viết tại Tây Hồ, Brisbane, tháng tám 2006.