|
Thân khổ Em
đã về đâu, em nhỏ dại Xóm
nghèo lây lất phận dân đen Bán
rao mỏi miệng không qua khỏi Góc
chợ còng queo kiếp mọn hèn! Em
gánh trầm luân qua xứ khác Bán
thân thể đói tuổi mười hai Nhìn
bao mặt mũi cười điên dại Em
nuốt làm sao lệ chảy dài? Trong
giấc mơ còn mơ lớp học Mơ
cơm hai bữa sống qua ngày Làm
thân con gái mơ làm mẹ Hạnh
phúc như đời vói được tay! Em
đã về đâu, em nhỏ dại Mắt
chiều hiu quạnh ngó quê ai Nghe
tin người chết chân cầu sập Không
biết bà con chết những ai? Em
đã về đâu, em nhỏ dại Tháng
năm xơ xác một hình hài Em
ăn được thứ nhiều cay đắng Nên
tuổi mười hai lớn gấp hai! Em
đã về đâu, em nhỏ dại Chân
trần buốt lạnh bước chông gai Thương
em đày đọa thân cùng khổ Một
kiếp người sao lắm đọa đày? Phương
Triều |