
GIÁNG SINH VÀ RÁNG
CHỊU
Ðã mười mấy năm
qua, tôi lẩn trốn cái vụ đi mua đồ trong ngày “Boxing Day sale” tại Canada mà chắc chỉ dân “Cà Ná Ðiên” chúng
tôi mới biết mà thôi. Ðêm 24 tháng 12 các gia đình Canadian thường tổ
chức bữa ăn cho mọi người trong gia đình
gồm có ông, bà, cha, mẹ, con và cháu rồi tặng quà Giáng Sinh cho nhau;
ngày này được gọi là Christmas Eve. Cuộc
vui kéo dài cho tới đêm khuya và nhiều nhà đốt củi trong lò sưởi rồi
nướng hạt dẻ, khoai lang hay kẹo
marshmellow. Ba cha con tôi đã từng thay phiên nhau mang củi vào nhà,
nướng hạt dẻ, khoai lang và marshmellow rất
là đầm ấm. Ngày Giáng Sinh (Christmas day) là ngày thăm viếng, ăn uống
với bạn bè, họ hàng và cũng là ngày “thu dọn chiến trường” các giấy gói
quà, các hộp giấy đựng quà để mang ra trước nhà mà vứt rác, do đó mà có
chữ “Boxing day”. Sáng sớm ngày 26 tháng 12 (gọi là Boxing day), dân Canadian đi mua đồ đại hạ giá từ lúc 7,
8 giờ sáng, còn sớm hơn là ngày đi làm trong năm nữa vì họ có thể mua
được những món hàng “on sale” rẻ được từ 30% đến 70% so với những ngày
thường. Các nơi đậu xe (parking lots) trong những “shopping centres”
không còn chỗ nào trống cho những ai đến trễ, xe cộ đi chậm như con ốc sên!
Tôi đã lẩn tránh cái vụ “Boxing day shopping” này, phần vì “người
buồn, cảnh có vui đâu bao giờ”, phần vì
tôi rất ngán cái vụ kẹt xe nhất là vào
những hôm trời đổ tuyết. Tuy nhiên, năm nay tôi “phá giới”vì tôi
muốn “đập cổ kính ra tìm lấy bóng” bằng cách lái xe đi shopping một
mình. Trong thâm tâm, tôi muốn tự chính tôi “sờ mó” được những những
cảm giác mà đã làm tôi đau nhức nội tâm trong cái “con giáp cuộc đời
của tôi” vừa qua .
Tôi đậu xe cách “shopping centre” nửa cây số, vừa để
tránh cái giao thông nhiêu khê trong bãi đậu xe, vừa để đi bộ và suy
nghĩ vẩn vơ.
Năm
ngoái, chúng tôi đón Giáng Sinh 2005 tại Hà Nội sau chuyến đi thăm Nam
Ðịnh. Xe cộ chật ních trên các
đường phố xung quanh Hồ Hoàn Kiếm. “Phái đoàn” chúng tôi trên xe bus gồm có 16 người. Ðiều đặc biệt nhất - có
một không hai - là bác tài xế nhà ta dám lái giật lùi cái xe bus cỡ lớn trên con đường
một chiều để tránh nạn kẹt xe! Tôi có cảm giác rất
là lạ lùng, vui buồn xáo trộn vì đây là lần đầu tiên tôi trở về Hà Nội
sau 51 năm xa cách. Xe cộ ở Hà Nội đi bấm còi inh ỏi, chẳng biết còi nào bấm cho xe nào và đèn đỏ thì coi như đèn xanh, luật lệ chẳng
giống ai! Ðây cũng là năm thứ 7, sau khi đời tôi đã “rẽ bước sang
ngang” và bà cai với tôi sống khá “thuận buồm xuôi gió” với nhau. Trên xe
bus lại toàn là những người thân nên tôi thầm nghĩ: “Thuyền tôi
đang tới bến” (“I am coming home at last”)?
Giáng
Sinh 2005, “phái đoàn” chúng tôi bay từ Hà Nội vào Huế. Huế đón chào chúng tôi bằng một ... cơn mưa
xứ Huế nhưng cơn mưa này chẳng làm tôi buồn vì “người vui, cảnh có buồn
đâu bao giờ”! Boxing Day 2005, chúng tôi mặc áo mưa để đi thăm các lăng tẩm tại Huế; tôi cảm thấy rất gần gũi, thân
thương dường như tôi đã được trở về từ một cõi xa xăm nào đó. Ðây là lần đầu tiên tôi đưọc viếng thăm Huế. Ở tuổi 12, tôi phải rời Hà Nội để di cư cùng gia đình
vào
Trong
bốn năm vừa qua, vợ chồng chúng tôi đã “bỏ xứ Ðiên để tránh nàng Tuyết”
mà đi chơi xa trong dịp Giáng Sinh và Năm Mới. Năm nay,
chúng tôi không đi đâu hết để “vui thú cạo Tuyết, trượt chân”, những
mong được ở gần cháu nội và cháu ngoại. Cứ nghĩ đến hai cháu là
tôi thấy vui rồi, thây kệ trời tuyết và cái giá lạnh của
Giáng
Sinh 12 năm về trước, đời tôi đã
đi qua cơn bão nội tâm, cơn bão hoành hành công
ăn việc làm
lẫn đời sống gia đình của tôi. Tôi quyết định đón
Giáng Sinh 1994 trong một
cái apartment mới luých
hoàn toàn chỉ có một mình tôi để xem tôi có những cảm giác gì. Mặc dù là tôi
đã “có chương trình đặc biệt về computer” để cho tôi mải miết theo dõi
nhưng tôi không tránh được cái cảm giác đơn độc đến hãi hùng vì đây là
năm đầu tiên tôi sống ly thân một mình và là lần đầu tiên tôi
không “được” ở gần hai con trai tôi trong ngày quan trọng nhất trong
năm. Ngày hôm sau (Christmas Day 1994), tôi bay sang
Trong
năm 1994, vì ngân sách cắt giảm, nhà trường bắt đầu sửa soạn đóng cửa
bộ môn Công Chánh mà chính tôi đã gây dựng nó trong nhiều năm trước đó. Mặc dù là tôi đã may mắn, không mất việc như một số đồng sự khác, nhưng tôi vẫn cảm thấy tôi đã mất đi một phần đời của
tôi: đứa con tinh thần của tôi đã chết (My “baby project” has died
unwillingly)!
Trong thời kỳ này, đời sống gia
đình của tôi cũng chẳng còn có thể hàn gắn gì được nữa. Tôi đã cố gắng hết sức của tôi
rồi! “Thôi thì thôi nhé ... có ngần ấy thôi”! Gone with the wind! Let
it be!
Giờ đây nhìn lại, Út của tôi đã
ra trường và trở thành một ký giả đang làm việc tại
Thôi thì
ráng chịu mà sống nốt với cuộc đời còn lại để mà chúng tôi có được những Giáng Sinh vui vẻ, bình an với gia đình của chúng tôi gồm có ông bà và các con, các cháu.
Hy vọng rằng Giáng Sinh 40, 50 năm về sau này của tôi sẽ
không còn như cái “con ngựa bất kham” nữa vì cái Nghiệp Trần Gian của tôi đã được trả xong
(My “Earth” project is finally completed) và tôi có thể vĩnh viễn “về
hưu” với Cõi Trần giống như tôi đang sống
đời hưu trí với cái nghề nghiệp của tôi vậy!
Tôi đang thực sự
sống hay tôi đang mơ ngủ đây?
Ðàm Trung Phán
Dec.26, 2006