CÂY ÐA LỐI CŨ,
GỌI HỒN NGƯỜI XƯA

Phần 3: “Cảm xúc và những tín
hiệu kỳ lạ”
http://www.pbase.com/bac_ninh/hue
Tôi xin mạn phép
nhắc lại rằng
trong Phần 2: “Gọi hồn”, cuộc đối thoại với 20 nhân vật bên Cõi Âm
(không kể 2
nhân vật mà chúng tôi không nhận biết được liên hệ gia tộc và 1 nhân
vật mà tôi
không thâu kịp trong lúc thay battery) kéo dài trong khoảng 3 tiếng
đồng hồ. Tôi
đã trình bầy cho ngắn gọn trong Phần 2 và bây giờ tôi xin góp thêm ý
kiến về các
nhận xét và về phần cảm nhận riêng tư của tôi.
Các thành viên gia
đình trong
Cõi Âm của 4 người ngồi Gọi Hồn “xuất hiện” theo hệ thống ngôi thứ
(rank and
file) qua lời nói của cô đồng. Các cụ bên gia đình BN và H “về” theo
thứ tự rất
là quy củ: Cụ tổ 5 đời về trước tiên, sau đó là cụ tổ 4 đời rồi 3 đời.
Các cụ tự
xưng tên và các cụ cho biết sự liên hệ giữa đời nọ với đời kia. Riêng
cụ tổ 5 đời
của BN và H, vì cả BN và H không biết đích danh của Cụ lúc ban đầu, Cụ
cho biết
cụ là thân sinh của cụ tổ 4 đời và cụ cũng cho bíết
họ và tên của cụ tổ 4 đời nữa, vì vậy mà BN, H mới biết Cụ là ai.
Còn bên gia đình
tôi, bà Tổ Cô
của tôi (Cụ cho biết Cụ là Bà Cô Trẻ của họ Ðàm) “về” trước tiên trong gìòng họ nội của tôi. Vì Bà tự giới
thiệu tên bên Cõi
Âm là Thu nên tôi lúng túng nhận không ra ngay được. Cô đồng quay qua
phía BN:
Nhờ vậy tôi mới
“đoán” được là
Bà Tổ Cô của tôi. Lời nói của Bà qua cô đồng rất là ôn tồn và vẻ mặt cô
đồng trông
thật là an nhiên tự tại. Về phần tôi, tôi cảm thấy rất vui mừng vì đây
thực sự
là tôi đang được đối thoại với Bà Tổ Cô của tôi. BN và tôi hết sức ngạc
nhiên
khi nghe Bà nói:
Lời nói này làm tôi
nhớ lại những
gì đã xẩy ra: tuần trước đó, chúng tôi đã về thăm làng quê tại Bắc
Ninh. Chúng
tôi đã vào từ đường thắp hương khấn vái các vị đã khuất bóng. Khi vào
thăm mộ của
gia tộc, tôi đang mải chụp hình, bỗng nhiên tôi nhìn thấy ngay ngôi mộ
của Bà Tổ
Cô và vợ chồng chúng tôi thắp hương khấn vái Bà. Chuyện về thăm mộ bà,
tôi chưa
nghĩ đến mà lúc đó - qua lời cô đồng - Bà nhắc lại, các chi tiết rất
đúng sự thật,
thật là không thể tưởng tượng được! Một điều hết sức ngạc nhiên nữa là
Bà cho
biết một người anh trai tôi cũng “về” nữa. Anh trai tôi (anh Hán) mất
hồi anh ấy
còn nhỏ, khi đó tôi mới lên 3 cho nên tôi đâu có biết nhiều, huống chi
là còn
nhớ. Ðây là lần đầu tiên tôi “có chứng cớ” là vong linh Bà đang thực sự
hiển
linh và chính Bà đã cho tôi biết “Bà luôn luôn che chở cho tôi” qua lời
nói của
cô đồng. Cái “tin vui” về người anh khuất bóng của tôi là một tin thật
bất ngờ,
ngoài sức tưởng tượng của tôi; ngay cả BN cũng chưa chắc biết chuyện về
anh tôi
nữa vì tôi chưa kể cho BN nghe nhiều về anh tôi, có lẽ vì tôi đã quên
rất nhiều
những việc xẩy ra hơn 60 năm về trước!
Tôi nhận xét thấy
những nhân
vật chết trẻ như anh tôi, cháu D. con chú H. và cô Bé (em gái của BN),
khi họ về,
nét mặt của cô đồng lộ vẻ rất tinh nghịch, cười đùa hồn nhiên và cách
ăn nói
qua cô đồng lại “lau tau” đúng như trẻ con, khác hẳn với vẻ mặt và cách
ăn nói
của người chết khi đã lớn tuổi.
Một số chi tiết của
những điều
các Cụ nói ra rất “ăn khớp” với nhau khi chúng tôi ngồi kiểm chứng lại
sau vụ Gọi
Hồn này. Tôi xin lấy vài thí dụ dưới đây.
Cụ tổ 4 đời của BN
và H (nhân
vật thứ 2) cho biết một chắt trai của cụ (ngang vai vế với BN và H) mấy
năm về
trước đã bị bệnh hiểm nghèo may nhờ Cụ phù hộ cho nên mới tai qua, nạn
khỏi. Ðiều
này, thân phụ của BN (nhân vật thứ 6) cũng cho biết:
Trên thực tế, câu
chuyện hoàn
toàn đúng sự thực: chắt trai của cụ (chúng tôi biết rõ tên tuổi của
người đó) đã
phải trải qua hai kỳ giải phẫu hiểm nghèo nhưng sau đó thực sự khỏi
bệnh. Các
chi tiết mà Cụ tổ 4 đời và thân phụ BN cho chúng tôi biết về người chắt
trai này
không hề “trái cựa” với nhau!
Các Cụ bên gia đình
BN và H còn
cho chúng tôi biết ngày giỗ của các Cụ nữa. Khi tra gia phả, những ngày
giỗ này
đúng y như đã ghi trong gia phả. Một điều ngạc nhiên ly kỳ khác: cụ bà
NTN (vợ
của Cụ tổ 4 đời của BN và chú H) không những đã cho biết ngày giỗ của
Cụ vào mùng
Hai, tháng Giêng âm lịch mà còn gọi đúng tên tôi nữa (Cụ chưa hề gặp
tôi bao giờ)!
Tôi nhớ rõ là hôm lên thăm nghĩa địa Yên Kỳ tại Sơn Tây với vợ chồng
Chú H, BN
và tôi đã thắp hương và khấn vái trước mộ Cụ. Tôi còn chụp hình phần mộ
của Cụ
Bà và trong hình, tôi thấy ghi rõ trên mộ bia ngày Cụ mất: mùng Hai,
tháng Giêng
âm lịch! Phải chăng vì tôi đã thắp hương và khấn vái Cụ mà Cụ biết tên
tôi rành
mạch? (Ðiều này rất giống câu chuyện giữa Bà Tổ Cô và vợ chồng chúng
tôi khi chúng
tôi viếng mộ Bà).
Thân phụ BN cho
biết chú H.
không thể qua Mỹ thăm gia đình vào năm 2005 được nhưng “sang năm” (tức
là năm 2006)
thì chú H sẽ qua Mỹ thăm gia đình được. Sau khi Gọi Hồn xong, chú H cho
chúng tôi
biết ngay từ đầu năm 2005, chú ấy đã nộp đơn xin giấy tờ đi Mỹ nhưng
giấy tờ bị
trục trặc và rốt cuộc không sang Mỹ được. Quả nhiên trong năm sau (năm
2006),
việc xin giấy tờ sang Mỹ rất dễ dàng và vào Mùa Thu năm 2006, chú H đã
qua thăm
thân phụ và gia đình bên nội của chú ấy tại Hoa Kỳ. Xem ra 10 tháng sau
khi Gọi
Hồn, lời nói của thân phụ của BN đúng với sự thực.
Ngày giỗ mà các Cụ
bên gia đình
Bích Nga nói đều giống hệt như đã ghi trong gia phả. Tuy nhiên, anh tôi
dặn chúng
tôi cúng anh ấy vào ngày 27 tháng Tư âm lịch. Khi về tới
Theo lời mẹ tôi
(nhân vật thứ
17) thì anh ấy đã về ở với mẹ tôi. Trước khi vợ chồng chúng về thăm
Việt Nam,
chúng tôi thường hay thắp hương khấn vái Bà Tổ Cô và Bố Mẹ tôi để báo
tin cho các
Cụ biết rằng chúng tôi sắp về Việt Nam thăm làng quê và họ hàng, chẳng
lẽ vì vậy
mà anh tôi đã nói:
Và mẹ tôi cũng cho
biết:
Qua những mẩu
chuyện này, tôi
có cảm tưởng rằng người bên Cõi Âm đang hiện diện ở một nơi rất gần với
chúng
ta nhưng họ “sống” ở trong một môi trường khác (medium, frequency) với
môi trường
sinh sống của chúng ta cho nên chúng ta không thể nhìn thấy họ và
cũngkhông nghe
được tiếng họ nói.
Tôi để ý thấy khi
các Cụ tổ bên
phía BN và chú H “về thăm” chúng tôi, nét
mặt của cô đồng lộ vẻ bình tĩnh và lời nói không tỏ vẻ vui hay buồn.
Tuy nhiên,
khi cha mẹ của vợ chồng chúng tôi nói chuyện với chúng tôi, nét mặt của
cô đồng
trông khá đăm chiêu (tense). Dường như các Cụ vẫn còn nhiều vương vấn
với Cõi
Trần, nhất là còn chưa quên được những liên hệ mật thiết với các con,
các cháu?
Tôi chưa bao giờ
được gặp mặt
hai đấng thân sinh của BN nhưng theo lời BN, thân mẫu của BN có những
điệu bộ
chẳng khác gì như lúc Cụ còn sống nhất là cách cụ gõ các ngón tay trên
sàn chiếu
khi Cụ nói chuyện. Cách xưng hô của bố mẹ đôi bên đều chẳng có gì khác
khi còn
sinh thời. Các Cụ còn nói rõ tên và hỏi thăm từng người con một. Bố mẹ
tôi kể cho
tôi nghe những chuyện riêng tư trong gia đình mà chỉ một mình tôi mới
biết được
mà thôi. Thân mẫu của tôi đã mất 50 năm trước đó và cô đồng mới có 36
tuổi thì
không tài nào cô đồng “nghe lóm” được những gì đã xẩy ra trong gia đình
nhà tôi
trước khi cô sinh ra đời được. Cô đồng cũng không thể “dựa hơi” mà nói
tên rành
rọt từng người trong gia đình của chúng tôi vì chúng tôi không nói tên
của tất
cả các anh chị em chúng tôi!
Thân phụ của tôi đã
phải di tản
đến 2 lần: năm 1954 và 1975. Khi còn sở Sai gon cũng như khi Cụ sống
với chúng
tôi tại Mỹ và Canada, Cụ thường kể cho tôi nghe nhiều câu chuyện làng
quê tại Bắc
Ninh, nhất là cái gia trang của hai Cụ. Cụ hay nói tới đồng lúa, lũy
tre, cái cầu
ao, đền thờ Cụ Tiết Nghĩa, đề thờ Cụ Quốc Sư, họ hàng… Vì vậy mà tôi
không hề
ngạc nhiên khi nghe Cụ hỏi tôi qua lời cô đồng:
Trong lúc Gọi Hồn,
tôi cứ ngỡ
như là tôi đang ngồi nói chuyện với những người bên Cõi Dương vậy. Một
số thân
hữu đã hỏi tôi:
Ðối với tôi, trong
lúc hay
sau khi Gọi Hồn, tôi thấy rất vui vì tôi đã “gặp” được nhiều người thân
thương
của tôi trong Thế Giới Bên Kia. Có lẽ tôi “ớn ma sống” trên Cõi Dương
còn hơn là
“sợ ma chết” trong Cõi Âm nữa!
Tôi có thói quen
hay thức
khuya từ lúc còn đi học cho tới khi đi dậy học và kéo dài cho tới bây
giờ. Tôi
thích đêm khuya vì trong những lúc đó, tôi thấy được yên tĩnh và làm
việc bằng đầu
óc thấy dễ dàng hơn. Tôi còn nhớ sau khi thân mẫu tôi qua đời lúc tôi
mới 13 tuổi,
tôi thường mơ ngủ thấy Cụ . Khi thì Cụ chui vào mùng trong lúc tôi đang
nằm ngủ,
khi thì Cụ vỗ về tôi trong những lúc tôi buồn hiu hắt. Khi còn nhỏ, tôi
thường
tự trách mình là tôi hay “mơ mộng” vì bị ám ảnh bởi cái cảnh bà mẹ Cúc
Hoa từ Cõi
Âm về lại Cõi Dương để vỗ về, âu yếm hai đứa con thơ. Sau khi anh chị
em chúng
tôi đã có gia thất và nhất là sau khi tôi nghe anh lớn tôi kể truyện Mẹ
về báo
mộng cho anh ấy trong Tù Cải Tạo, tôi linh cảm có một cái gì kỳ lạ,
huyền bí
trong những giấc mơ của tôi.
Những năm đầu khi
tôi đi học tại
Úc Ðại Lợi, tôi chỉ có biết học để mà ra trường. Sau khi đã ra trường,
như nhiều
các sinh viên khác, ban ngày tôi đi làm với chức vụ Kỹ Sư, ban đêm tôi
đi học
Cao Học. Sống một mình ở nơi xứ lạ quê người, tôi cảm thấy buồn và cô
đơn. Tôi
nghĩ tới chuyện lấy vợ. Mà lấy ai bây giờ nhỉ? Ban ngày tôi bận rộn với
công việc,
ban đêm bận bịu với việc học hành. Chỉ những đêm khuya trong căn nhà
trọ một mình,
tôi thường hay ngồi suy nghĩ về việc lấy vợ và tạo dựng tương lai gia
đinh, nghề
nghiệp về sau. Một đêm tôi nằm mơ ngủ gặp một linh mục mặt mũi rất phúc
hậu (tôi
là người gốc Phật Giáo). Cha nói tiếng Anh với tôi và tôi nghe loáng
thoáng như:
(Con
sẽ gặp vợ của con trong trạng thái hôn mê).
Khi
thức dậy, nghĩ lại về giấc mơ, tôi thấy nó “không có ăn nhậu gì hết”
như nhiều
các giấc mơ khác. Tuy nhiên, tuần sau đó, tôi đi trượt tuyết cùng với
một số bạn
bè tại địa danh Kooma (địa danh này do thổ dân Úc đặt ra và phát âm
giống như
chữ “Coma”). NT cùng đi trượt tuyết với cả bọn chúng tôi để rồi hai đứa
chúng tôi
bắt đầu đi chơi riêng với nhau và hai năm sau đó, chúng tôi lấy nhau.
Hóa ra tôi
đã thực sự “gặp” NT, vợ tương lai của tôi tại địa danh Kooma, giống như
lời nói
của vị linh mục trong giấc mơ vậy!
Sau
khi đã lập gia đình, chúng tôi rất muốn biết sẽ lập nghiệp tại quốc gia
nào. Một
đêm, cũng trong một giấc mơ khác, tôi lại thấy một vị linh mục người da
trắng rất
hiền từ và linh mục đã nói với tôi bằng tiếng Anh:
Quả nhiên, vài
tháng sau, đôi
vợ chồng trẻ chúng tôi đã tới lập nghiệp tại
Năm 1992, hai ngày
trước khi
bà ngoại của hai con trai tôi mất tại tư gia của chúng tôi, tôi nằm mơ
nhìn thấy
một bóng ma của một người đàn bà mặc đồ tang trắng đang ngồi vắt vẻo
trên một cành
cây ở ngoài vườn. Bóng người mặc tang trắng này đang ngó vào trong nhà
chúng tôi.
Tôi sợ toát mồ hôi và thức giấc. Lúc này thì gia đình bên ngoại của các
cháu đã
từ Hoa Kỳ và Âu Châu về tề tựu đầy đủ tại tư gia chúng tôi để cầu
nguyện cho Cụ.
Và Cụ đã thanh thản ra đi trong lúc nhà vắng người nhất.
Năm 1991, Cụ bị ngã
trước cái
chân cầu thang khi Cụ trèo lên gác. Cụ bị nứt xương tay bên phải và chỉ
khi về đến
nhà, chúng tôi mới biết điều đó. Kết quả là Cụ đã phải vào nhà thương
bó bột. Cụ
đã kể lại cho chúng tôi biết là sau khi Cụ đã ngã, tuy quá đau tay
nhưng Cụ đã
“nghe thấy” giọng một người đàn bà Việt Nam nói với Cụ:
Mùa Thu năm 1992,
sau khi Cụ
mất được ít lâu, một đêm tôi nằm mơ. Thoạt đầu trong giấc mơ, tôi
“nghe” thấy
tiếng động như một vật gì nặng mới rớt xuống đất. Sau đó, tôi “thấy” Cụ
nằm sóng
soải trên sàn nhà ngay trước bậc cầu thang đầu tiên từ phòng khách lên
gác. Cụ
mặc cả quần lẫn áo cà sa. Phải chăng là là hồn của Cụ đã về báo mộng
cho tôi biết
Cụ đã ngã tại chỗ nào (điều mà Cụ chưa kịp nói rõ cho tôi trước khi Cụ
mất) và
bây giờ Cụ đã được siêu thoát ở Thế Giới Bên Kia (người Tây Phương gọi
là The
Beyond).
Sau khi bà ngoại
của các cháu
qua đời, đời tôi bắt đầu rất “vất vả” và kết quả là tôi đã phải dọn ra
sống một
mình trong một thời gian khá lâu. Tôi đã đi vào Thiền Ðịnh để cố gắng
lấy lại sự
bình an trong tâm hồn. Trong lúc ngồi thiền, tôi đã “nhìn thấy trong
đầu” nhiều
hình ảnh như những khi tôi đang đi du lịch vậy, đặc biệt là từ trên cao
nhìn xuống.
Một đêm khuya thanh vắng như thường lệ, trong lúc ngồi thiền trong một
căn phòng
cao ốc một mình, tôi cảm-nhận-thấy rõ hình bóng mẹ của bạn tôi. Cụ đã
qua đời được
1, 2 hôm trước đó và tôi cũng đã ngồi tụng niệm cho Cụ với mọi người
trong gia đình
của bạn tôi. Tôi “thấy” Cụ đang tiến lại phía tôi, tôi không hề sợ hãi
mà còn
thấy “vui” là đằng khác nữa rồi tôi cảm thấy Cụ “nhập” vào người tôi.
Tôi vẫn
ngồi nhắm mắt niệm Phật và không hề sợ hãi. Tự nhiên tôi cảm-nhận-thấy
một luồng
sinh lực (energy source) chạy xung quanh thân thể. Tôi cảm thấy khỏe
khoắn và
an vui lạ thường. Tôi cũng có cảm tưởng là tôi không còn ngồi trên sàn
đất nữa
mà thân thể tôi đang lơ lửng chừng 30, 40 cm cao hơn mặt sàn nhà. Tôi
vẫn tiếp
tục niệm Phật và tôi “nói trong đầu” :
Vài ba phút sau,
tôi không còn
cảm-nhận-thấy luồng sinh khí đó nữa và tôi “thấy” tôi trở về lại với vị
trí của
tôi trên sàn nhà.
Tháng Hai, năm
1992, trong lúc
tôi đang rất bận rộn với công việc nhà trường và sinh hoạt thiện
nguyện. Sáng sớm
một hôm Chủ Nhật, tôi mơ ngủ thấy bạn tôi đến “thăm tôi”. Anh ta tươi
cười và ăn
mặc rất chỉnh tề như khi đi ăn cưới vậy. Anh ta nói với tôi:
Nói xong, anh ta
vui vẻ vẫy
tay chào tôi rồi bỏ đi. Tôi bàng hoàng tỉnh giấc và chẳng có thể ngủ
tiếp được
nữa. Ðến trưa hôm đó, tôi được biết bạn tôi đã qua đời tối hôm Thứ Bẩy,
hưởng dương
44 tuổi! Ðặc biệt là ngoài tôi ra còn có 2 người khác bạn của chúng tôi
cũng đã
được anh đến “chào” như vậy! Anh và tôi đã từng sinh hoạt cộng đồng với
nhau
trong nhiều năm và thân nhau như hai anh em ruột vậy. Những khi nào anh
em chúng
tôi gặp những việc “khó nuốt” trong lúc sinh hoạt mà chẳng biết nói
cùng ai, chúng
tôi thường hay nhìn nhau rồi nói:
Nói xong, hai đứa
phá ra mà cười
với nhau. Sau khi bạn tôi đã vĩnh viễn ra đi, một mình tôi ngậm hai quả
bồ hòn:
một cho một kẻ Cõi Âm và một cho một kẻ Cõi Dương! Lâu lâu, tôi “gặp”
lại anh trong
giấc mơ; trông anh già hẳn đi nhưng có vẻ an nhiên tự tại và ít nói, ít
tươi cười
như ngày xưa!
Năm 1995, khi đời
tôi đang đi
vào một khúc quanh một chiều, cũng trong một buổi sáng sớm tinh sương,
tôi mơ
ngủ thấy một một chị bạn đồng trang lứa với tôi. Chúng tôi đã đi du học
cùng năm
với nhau rồi cùng trở thành hai nhà giáo. Bạn tôi rất tươi cười, mặc áo
đầm dài
và chị nói với tôi trong giấc mơ:
Tôi toát mồ hôi
hột, giật mình
thức giấc và tôi không tài nào nhắm mắt mà ngủ đưọc nữa vì tôi nhớ đến
giấc mơ
với anh bạn kia của tôi.
Buổi trưa hôm đó,
tôi được biết
là bạn tôi đang hôn mê ở trong nhà thương và đang thoi thóp sống nhờ
“hệ thống
trợ sống” (life support) và qua đời sau đó một ngày. Tôi được nhà
thương cho biết
là bạn tôi đã bị “brain dead” (phần óc đã chết) ban đêm, trước khi chị
“về chào
từ biệt” tôi lúc buổi sáng sớm! Bạn tôi mất lúc 53 tuổi và để lại bốn
đứa con
thơ trong sự thương tiếc của bạn bè. Tuyệt nhiên, tôi chưa hề “gặp lại”
bạn tôi
trong một giấc mơ nào cả.
Qua những giấc mơ
lạ lùng này
(hay thực sự ra là những tín hiệu kỳ lạ?), tôi thường tự đặt câu hỏi
cho chính
tôi:
Tôi đã đi vào Thiền
Ðịnh và rất
muốn tìm hiểu về Thế Giới Tâm Linh.
Nhờ Thiền Ðịnh, nhờ
những câu
hỏi mà tôi tự đặt ra trong đầu óc, nhờ những kinh nghiệm sống ngoài đời
và những
giấc mơ lạ lùng mà tôi đã có hứng để viết bài “Chữ Tâm kia mới bằng ba
chữ Tài”
liên quan tới những điều mà tôi hằng nghĩ tới:
http://www.khoahoc.net/baivo/damtrungphan/chutam.htm
Trong bài này, tôi
đề cập đến
phần thông minh về Trí Óc (Intelligence Quotient), phần thông minh về
Cảm Xúc
(Emotional Intelligence Quotient) và phần thông minh về Tâm Linh
(Spiritual
Intelligence Quotient). Qua Internet, tôi đi kiếm các tài liệu về Tâm
Linh và Gọi
Hồn và tôi mới kiếm ra website dưới đây của một nhóm khoa học gia Tây
Phương viết
về phần linh hồn của những người đã chết (body dead):
http://www.worlditc.org/c_01_lohf_part1.htm
Quý Vị tin hay
không tin là
“chết là hết” và cái “chết” của con người mà các khoa học gia Tây
Phương trong
ngành Tâm Lý Dị Biệt (Parapsychologists) đã mệnh danh là “cái chết của
xác thân”
mà thôi (body death) nhưng phần hồn vẫn
còn tồn tại, xin mời Quý Vị vào đọc website này để thấy họ đã viết về
những tín
hiệu kỳ lạ (paranormal signals) của nhiều “người“ ở Thế Giới Bên Kia”
(The
Beyond) về báo mộng cho những người thân của họ đang sống trên Cõi
Dương này.
Sau phần Gọi Hồn
tại Hà Nội,
tôi cảm thấy đầu óc rất thảnh thơi vì tôi đã cảm-nhận-thấy những câu
hỏi về “sống,
chết, linh hồn” mà tôi tự đặt ra cho tôi trong nhiều năm đã hầu như có
câu trả
lời tuy chưa thật là thỏa đáng nhưng cũng đã có một số chứng cớ mà
chính tôi đã
được dự kiến.
Tôi thấy phấn khởi
và vui vẻ
muốn đi thăm nhiều nơi trên quê hương, đất nước Việt
Xin xem tiếp Phần
4: “Suôi
Ðàm Trung Phán
Feb.14, 2007