Cám ơn em

mạc phương đình


Cám ơn em, tháng ngày anh tù tội
Một vai mang bao cơm áo nợ nần
Buông sách vở ôm tay cày tay cuốc
Chôn xuống bùn bao mơ ước thanh xuân.

Cám ơn em, vì đàn con nhỏ dại
Ngẩng đầu lên thách đố với cuộc đời
Bao gian khó nhọc nhằn em chẳng ngại
Nuôi con mình bằng nước mắt, mồ hôi.

Cám ơn em, gạn từ trong sỏi đá
Từng hạt cơm, từng hạt bắp, củ khoai
Con khôn lớn trong mắt nhìn rớm máu
Lòng vẫn vui nuốt cạn lệ đêm dài

Cám ơn em, đôi bàn tay ngà ngọc
Khâu lại cuộc đời rách nát thương đau
Ðêm mệt mỏi vẫn quạt nồng ấp lạnh
Vẫn bước lên trong nắng lửa mưa dầu

Cám ơn em, không phấn son gương lược
Ðốt dung nhan soi tuổi mẹ ấm lòng
Nhìn con lớn mà no đầy mơ ước
Ðem tình yêu tắm mát cả non sông.

Mạc phương Ðình