GÕ CỬA

 

 


heo hút dấu trên vuông trời chữ nghĩa
ta tìm em, mưa biển vắng xa xăm
đêm thức ngủ giật mình như bóng vía
lời gọi em khan cổ một vầng trăng

chút hoài nghi có vùi trong gió tuyết
em nơi xa còn giữ chút hương nồng ?
sao vội rớt những dòng thơ ly biệt
cho nỗi buồn trải xuống cõi mênh mông

vẫn còn đậm dấu tình nhau một thuở
ta đi qua sông núi ngõ mù sương
sợi tóc bạc rọi lên từng nỗi nhớ
dẫu hoang mang về phía một con đường

xin thầm lặng giấu tình em ở đó
nước đầu nguồn thao thức bến sông xưa
nỗi ao ước một chốn đời bỏ ngỏ
nào sá gì ngăn cách những sương mưa

ta gõ cửa gọi thời gian trả lại
cắt không gian cho một nẽo đi về
mưa có rụng chút thu buồn thơ dại
còn xuân thì vẫn nở đóa đam mê

 

 

 

 

 

mạc phương đình

 

 

NHỚ MẸ

 

 

Thường những bữa cơm, lòng con nhớ mẹ
trong bàn ăn, còn có ghế mẹ ngồi
tóc đã bạc, con đâu còn tấm bé
sao trong lòng vẫn nhớ mẹ khôn nguôi

Không ai nhắc vẫn rưng rưng niềm nhớ
biết bao nhiêu khó nhọc của riêng người
lúc con bé, mớm cho từng hơi thở
khi ốm đau ngọt lịm giọng à ơi
dìu con bước từng bước đầu bở ngỡ
khúc ca dao thao thức bốn quai nôi
cha che mát lời khôn ngoan rực rỡ
mẹ chăm nom ấm áp điệu ru đời
từng giọt sữa thơm từng ngày khôn lớn
lòng bao la như biển chẳng hề vơi.

Bưng chén cơm ăn lòng con nhớ mẹ
những lúc gian nan mẹ vẫn không buồn
mẹ vẫn vì con hao mòn sức khoẻ
suốt đời cho con tất cả yêu thương
giọt máu trong tim thơm mùi sữa mẹ
những lời mẹ ru ấm mãi đêm trường.

 

 

 

 

 

mạc phương đình

 

VÔ TƯ

 

 


về đứng giữa trời quê hương thức ngủ
ngày đã lên cười cợt với mồ hôi
bới nghèo khó người tìm ăn chưa đủ
đốt giàu sang bầy kiêu ngạo khoe đời

đêm sóng sánh rớt buồn câu lục bát
từng nỗi sầu đóng mở khúc ca dao
lời ru mẹ còn ấm lòng, thơm ngát
gội yêu thương qua giai điệu ngọt ngào

như bắt gặp trong hồi môn của mẹ
bóng roi mây một thuở của lời cha
dấu đạo đức còn hằn in tuổi trẻ
hướng đời lên cho suốt chặng đường xa

nỗi mơ ước một sớt chia ấm lạnh
vẫn bay đi theo ngày tháng vô tình
trong chén rượu gịot máu đào lấp lánh
cuộc truy hoan rồi tắt giữa vô minh

 

 

 

 

 

mạc phương đình

 

GIẢ SỬ

 

 

giả sử như, không biết gì về net
thì anh không có một tình cờ
để khỏi ôm nỗi buồn cho đến chết
vì đã cùng em sống với thơ

giả sử như, anh không ở xa em
thì chắc gì anh đã nhớ từng đêm
để viết cho em những lời yêu dấu
càng viết anh càng thấy nhớ thêm

giả sử như mình đã gặp nhau
chắc gì em hiểu những thương đau
chắc gì em biết tình sâu cạn
để vỡ tan thôi mộng buổi đầu...

 

 

 

 

 

mạc phương đình