Thư ngỏ gửi thủ tướng Phan
Văn Khải
THƯ NGỎ CỦA LÊ NHÂN :
XIN HỎI THỦ TƯỚNG PHAN VĂN
KHẢI, VÌ SAO “TRÊN BẢO DƯỚI KHÔNG NGHE”
Kính gửi Ông Phan Văn Khải, Thủ
tướng nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Thưa anh Khải
Lê
Nhân viết lá thư ngỏ này gửi anh vì tôi chẳng sợ ai cười chê bảo cái thằng Lê
Nhân cóc nhái, thứ cua cáy, rơm rạ xó bếp ở đâu chui ra, thấy người sang bắt
quàng làm họ, thật chẳng còn ra làm sao! Một người dân ngu khu đen như Nhân tôi,
đôi khi ngồi vắt tay lên trán, nhớ lời Bác Hồ dạy:- “Cán bộ là đầy tớ của nhân
dân”, mà bật cười khanh khách vì sự hài hước trong chế độ ta không biết đến đâu
là giới hạn, tự nhiên thấy mình oai ngất trời:- hoá ra mình là ông chủ của chúng
nó, ông chủ của cái đám đảng cộng sản, nhà nước và chính phủ cộng sản đang cầm
quyền kia, mà sao mình cứ nơm nớp sợ đám đầy tớ bắt nạt, thậm chí sợ bọn đầy tớ
đến bắt ông chủ nhốt vào tù cho mục xương luôn? Còn các anh, từ anh tổng bí thư,
anh chủ tịch nước, anh thủ tướng chế độ hiện hành, thảy đều là nô bộc, là ô-sin
cho Lê Nhân, ô sin của 80 triệu đồng bào ngoài đảng hihihi !
Với tinh
thần ấy của Bác Hồ, Lê Nhân viết thư cho anh Khải với 3 tư cách:
- ông công dân viết thư cho nguyên thủ quốc gia
- ông
chủ viết thư sai đầy tớ
- ông bạn cũ viết thư cho ông bạn cũ ngày
xưa…
Thưa anh Phan Văn Khải, tôi cũng chẳng dám trách rằng anh đã quên
cái thằng Lê Nhân cùng tuổi với anh, cùng học một lớp chính trị Mác-xít do thầy
chúng ta là giáo sư tiến sĩ viện trưởng Viện Mác-Lênin Hoàng Minh Chính từng dạy
dỗ chúng ta hết lòng, để rồi sau đó, tôi với nghề gõ đầu trẻ môn triết học
Mác-xít, lại dạy các anh Nguyễn Khoa Điềm, Nguyễn Phú Trọng (sẽ có thư ngỏ gửi
hai anh học trò hàm thượng thư đương triều đang ngấp nghé thế tử này sau ).
Người ( tức GS.TS triết học Hoàng Minh Chính) mà cách
đây ngót 50 năm trước, đã cứu anh Khải thoát khỏi vụ khai trừ đảng, nên anh thề
sẽ suốt đời mang ơn ông Chính, người mà anh cho là có công ngang với ơn sinh
thành của cha mẹ, thề trong đời sẽ tìm cơ hội để báo ân, đền đáp công ơn trời bể
của GS.TS Hoàng Minh Chính đối với anh.
Bây giờ, là một nguyên thủ quốc
gia, chắc anh Khải bận vô cùng, hơi đâu nhớ tới ân nghĩa cũ; anh quên là quên cả
nước chứ cứ gì quên cái thằng Lê Nhân, quên cái ông thầy cũ Hoàng Minh Chính
hiện đang bị lính của anh bốc cứt ném vào mặt hôm 1-12-2005 ngay giữa lòng thủ
đô Hà Nội huy hoàng của đế chế cộng sản ?
Tôi
xin nhắc để anh nhớ, tôi là Lê Nhân, biệt hiệu trong lớp anh em gọi là “ Nhân ngôn luận” (có ý chửi tôi ăn nói nham hiểm, lời nói ác
như vị thuốc độc nhân ngôn giết người). Còn anh Phan Văn Khải có biệt danh cả
lớp đặt cho là “Khải đờ mờ” (vì anh có tật khi nói hay chêm tiếng đệm hai chữ
viết tắt của tên ông Đỗ MườI : Đ.M. mà những anh em
người gốc nông dân Nam Bộ tập kết thường mắc phải). Năm ấy, anh Khải được nhà
trường cấp bằng khen vì thành tích rất lớn là bỏ được hai tiếng “đù má ” chêm vào trước bất cứ câu gì khi anh nói; nên hôm anh
Sáu Thọ ( Lê Đức Thọ) đến dự lễ khai mạc khóa chính trị Mác-Lê cao cấp do thầy
Hoàng Minh Chính giảng, anh được vinh dự đảng uỷ nhà trường phân công lên hô
chào cờ. Có lẽ vì anh Phan Văn Khải xúc động quá, khi lần đầu được gặp anh Sáu
Thọ, thần hồn nát thần tính, giữa không khí cực thịnh, cực nghiêm trang của tôn
giáo Mác –Lê, trên có đảng kỳ, kèm chân dung 5 lãnh tụ vĩ đại : Mác, Lê Nin,
Stalin ở giữa, hai bên là Bác Hồ và Bác Mao, dưới nữa là cờ đỏ sao vàng, dưới
nữa là anh Sáu Thọ. Thế mà giữa ba quân ngất trời thiêng liêng ấy, anh Phan Văn
Khải đứng cực nghiêm, hô chào cờ bằng giọng Củ Chi Nam Bộ, hệt như Trương Phi
hét trước cầu Trường Bản; anh Khải hô (hét) cực vang, cực to, cực nhanh, rằng
:
“Đù má nghiêm! Chào cờ, chào !”
Cả hàng quân
ngót trăm người tí nữa ngã đùng ra đất, vội đưa tay bụm miệng, vừa bịt mồm vừa
hát quốc ca, nên âm vang hùng tráng của bài “Tiến quân ca” nghe như tiếng ếch
nhái ho, như thể chó vừa ăn vụng bột vừa hát (sủa), khiến có vài tên ngã lăn
đùng ra như trúng gió vì sặc cười, phải khiêng đi cấp cứu ngay. Tuy vậy, buổi chào cờ vẫn hoàn tất một cách ngượng chín mặt, ai cũng
ước đất nứt ra lỗ nẻ để chui tọt vào cho đỡ xấu hổ. Sau buổi chào cờ có
một không hai ấy, anh Sáu Thọ vẫn bình tĩnh huấn thị chừng 5 phút, thay vì theo
thông lệ, anh phải dạy dỗ cả tiếng đồng hồ; vị lãnh tụ này mặt vẫn tỉnh bơ, làm
như không hề có chuyện cái thằng phá thối Phan Văn Khải vừa hô chào cờ bằng câu
chửi thề đù má kinh thiên động địa; đây có lẽ là lần bất ngờ và bực mình nhất
trong cuộc đời làm cách mạng vô cùng vẻ vang của anh Sáu.
Sau này, anh
Phan Văn Khải tâm sự với Lê Nhân rằng : “Hô chào cờ mà
vẫn chêm tiếng đù má vào theo thói quen, chắc tao sẽ phải tử hình mất !”. Nhưng GS.TS Hoàng Minh Chính đã chạy lên chạy xuống cứu anh Phan Văn
Khải thoát khỏi tội đi tù vì xúc phạm đảng thì ít mà xúc phạm anh Sáu Thọ là
linh hồn của đảng thì nhiều. Thầy Chính còn cứu anh thoát khỏi cái án khai trừ đảng. Nếu không có thầy Hoàng
Minh Chính xả thân cứu giúp, liệu đến nay anh Khải có lên được đỉnh của quyền
lực là chức Thủ tướng chính phủ hay không?
Thế mà, lạ lùng thay,
thủ tướng Phan Văn Khải đã lấy oán báo ân, đã cùng với Bộ Chánh trị đảng sai lâu
la, lưu manh đến đánh đập cụ Chính, mang cà chua, trứng thối cùng cứt trộn mắm
tôm ném vào người cụ già 86 tuổi Hoàng Minh Chính và vợ con, nhà cửa của cụ
Chính trưa ngày 1-12-2005, xúc phạm vô cùng tận ngưòi thầy ngày xưa mà anh cho
là đã có công lớn cứu anh, ngang công ơn sinh thành ba má, thì hỏi còn trời đất
gì nữa hay không?
Chuyện tày trời làm ơn cứu Phan Văn Khải ngày xưa thoát
khỏi vụ án “đù má” chào cờ Lê Nhân vừa thuật lại trên, dù ai có cậy miệng thầy
Hoàng Minh Chính, thầy cũng không nói ra đâu; vì nói ra, khoe ra lối ứng xử trả
ơn thầy học cũ bằng cách sai thuộc hạ ném cứt vào mặt thầy mình kiểu này của anh
Phan Văn Khải, thầy Chính sẽ cho là đại sỉ nhục; rằng anh dạy dỗ thế đếch nào mà
học trò của anh khi làm đến chức Thủ tướng, nó lại thành ra cái thằng bất nhơn,
đểu giả, tiểu nhân, đại phản nghịch như thế? Giờ đây, nhận
mình có một anh học trò như anh PhanVăn Khải, thầy Hoàng Minh Chính thà chết còn
hơn.
Thoắt mấy chục năm sau, Lê Nhân thấy anh Khải xuất hiện trên
tivi : khởi đầu là phó chủ tịch, rồi chủ tịch TP.HCM,
leo dần lên chức vụ phó thủ tướng, rồi thủ tướng chính phủ nhà nước cộng sản.
Mỗi lần nhìn thấy anh trên màn hình, tôi có ý hơi lo lo:- lỡ mà khi anh đang
huấn thị đồng bào, sơ ý, nổi hứng dân Củ Chi ăn tục nói phét lên, theo vô thức
tuôn ào ào ra miệng cái tiếng đệm Đ.M., cứ như cái thuở chào cờ ngày xưa mà vô
tư đù má đồng bào, đù má các đồng chí, đù má quốc dân, thì sẽ gây họa lớn, đồng
bào chắc sẽ vỡ tim mà chết cỡ vài ba chục triệu vì cú sốc văn hoá quá sức bất
ngờ này chăng?
Có lẽ, chính vì lường trước khả năng tình cảm vô bờ của ông
thủ tướng chánh phủ đương nhiệm, một người nông dân thuần phác Nam Bộ quen chăn
trâu, câu cá, đơm lờ, đánh giậm hơn là việc làm vương, làm tướng, mà khi anh qua
Mỹ gặp tổng thống Mỹ W.Bush vừa qua, Bộ Chánh trị đảng sợ anh nổi hứng chào cờ,
lại chả tuôn ra từ vô thức, tuôn từ trong gan ruột cái tiếng đệm bình dân thân
thương quê kiểng kia; rằng:- đù má ngài W.Bush, rằng tôi thay mặt đù má đảng nhà
nước chính phủ Việt Nam, đù má gởi lời thăm hỏi tới ngài và gia quyến, có mà Mỹ
nó điên lên, chơi bom hạt nhân xuống lăng Bác vỡ cha cái “mặt trời chân lý”,
tiêu mẹ nó cái “mặt trời trong lăng rất đỏ” thì lấy gì làm vật linh, làm tô-tem
mà lễ bái, lừa đảo nhân dân? Cho nên, Bộ chánh trị đã soạn sẵn cho anh bài diễn
văn đáp từ tồng thống W.Bush, gồm chỉ mấy từ đơn giản xã giao, chào hỏi, chúc
mừng, cảm kích mà một trẻ chăn trâu cũng biết nói vo, không cần phải soạn trước
như đảng sợ anh văng đù má bất tử mà soạn sẵn lời đáp từ ngài W.Bush cho
anh.
Cả thế giới qua truyền hình, đã thấy ngài W.Bush oai phong, tươi
tắn, đường bệ, sang trọng, lịch lãm, quý phái thơm như
mít trước một ngài Phan Văn Khải dúm dó, mặt đâm lê, co ro, hèn kém, quê mùa,
mặc cảm tự ti, ngồi tội nghiệp hai tay run quá nhét đại vào háng. Đến độ ngài
W.Bush phải thò hết cỡ cánh tay phải sang tận đùi ngài Khải theo kiểu thò tay
vào hang sâu bắt rắn, mới lôi được bàn tay của thủ tướng Việt Nam như con chim
trốn tuyết ra mà bắt cái rụp, thương thay!
Cả thế giới đã nhìn thấy ngài
Khải thò tay vào túi áo, lấy ra miếng giấy bé bằng cái
lá đa, hai tay bê miếng giấy như bê hòn đá nặng, đưa sát lên mắt ấp a ấp úng đọc
lời đáp từ tổng thống Mỹ, trông thê thảm và âm lịch không sao chịu được. Suốt
chuyến đi thăm Mỹ, qua ống kính truyền hình, nhiếp ảnh, thủ tướng Việt Nam hiện
lên chân dung toàn diện của đảng cộng sản là một kẻ nhà quê ra tỉnh, một gã ăn
mày đi xin tiền, lúc thì văng:- “đù má đuổi nó ra ngay!” khi có hai vị ký giả
một nam một nữ của người Việt di tản lọt vào nợi họp báo chất vấn và tố cáo tội
ác cộng sản, lúc thì với bàn tay vuốt lên mu bàn chân mang giày của bức tượng
ngài Havard, như có ý xin được đánh giày cho quý ngài từng lập ra trường đại học
danh giá nhất thế giới tọa lạc ở Boston…khiến nhân dân cả nước ngượng chết đi
được.
Chỉ nhìn vào chuyến đi Mỹ của anh, người ta có thể nhận ra chân
dung văn hoá của đảng cộng sản Việt Nam là thứ văn hoá diệt trí thức, văn hoá
bần cố nông con cái tố cha, vợ tố chồng, học trò trả ơn thầy bắt cách bốc cứt
ném vào mặt thầy, thứ văn hoá lừa đảo, lấy việc lừa dân từ A đến Z làm sự
nghiệp, làm cần câu cơm.…
Anh Phan Văn Khải ơi, giờ đây, cả nước cứ nhìn
vào thằng con trai của anh, thằng Hoàn Ty từng bắn chết con trai ông Phạm Thế
Duyệt khi hai đứa giành gái khi cùng đánh bạc, mà nó vẫn nhởn nhơ ngoài vòng
pháp luật, không ai dám động vào cái lông chân của nó, thì thiên hạ có thể biết
người cha làm thủ tướng của hắn là quân tử hay tiểu nhân, bản chất là loại người
nào. Khổng Tử xưa dạy người quân tử phải :- “Tu thân,
tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”, lấy nhân , nghĩa, lễ, trí tín làm đầu. Phật dạy dân ta từ bi hỉ xả cả mấy ngàn năm. Đạo Công giáo dạy kính Chúa yêu người. Thế mà Bác Hồ của anh
và các anh sau khi dùng bạo lực cướp được đất nước, bèn coi tam giáo đồng nguyên
Phật Khổng Lão ( cả Chúa sau này) là phản động, nên sai đập nát đình chùa miếu
mạo, đập nát các nhà thờ Thiên Chúa giáo thời cải cách ruộng đất.
Bạn
của Lê Nhân là anh Phan Thiệu Cơ, cháu đích tôn của cụ Phan Bội Châu kể rằng ông
nội của anh là cụ Phan bị quy lên thành phần địa chủ, quan lại phong kiến nên
nhà cửa của Phan Bội Châu ở Nam Đàn Nghệ An và sách vở di cảo của cụ bị đảng
cộng sản phần thì tịch thu, phần thì đốt sạch. Cụ Phan một anh hùng dân tộc
vĩ đại nhất thế kỷ XX chết rồi vẫn bị đội cải cách
ruộng đất sai làm hình nộm giống y người thật đem ra giữa chợ đấu tố, lấy cứt
trát vào mặt hình nộm cụ Phan. Chính vì chuyện này, giúp Lê Nhân tin vào việc
ngày xưa ở Trung Quốc ( thời Quốc Dân đảng), Hồ Chí
Minh đã bán đứng Phan Bội Châu cho mật thám Pháp để lấy tiền, trong khi ngoài
mặt, Hồ luôn coi cụ Phan như cha, làm ai cũng khen là ông Hồ hiếu đễ. Chao ôi,
cái văn hoá lấy cứt ném vào, trát vào mặt cha chú, đã có từ độ Bác Hồ, chứ đâu
phải chuyện anh Điềm và anh Khải mới sáng tạo ra lối hại cụ Hoàng Minh Chính
bằng cách lấy cứt trộn mắm tôm ném vào mặt cụ như trưa ngày 1-12-2005 vừa qua
đảng cộng sản đã làm?
Giết oan hàng vạn người trong cải cách ruộng đất,
đẩy hàng triệu người vào chỗ chết suốt 30 năm nhồi da xáo thịt, làm hơn mười lăm
triệu người Việt Nam chết oan, ngoài Hồ Chí Minh vĩ đại ra, ai , những ai là
người phải chịu trách nhiệm đây ?
Luật đời ân
oán phân minh, quả báo nhỡn tiền, Hồ Chí Minh có đứa con là đảng cộng sản Việt
Đảng còn chơi xỏ bố
mình một cú đại bất nhân khác là moi gan moi ruột bố mình vất sọt rác cho ruồi
nhặng mở tiệc, rồi thuê thợ Nga sang ướp xác bố Hồ Chí Minh của mình, đem ra
giữa chợ, kéo lên kéo xuống động mồ động mả cho bàn dân thiên hạ đến xem chơi.
Thời phong kiến, chỉ kẻ mắc tội đại phản nghịch là thoán chiếm ngôi vua, mới bị
phơi thây cửa thành cho dân chúng đến xem như kiểu Lê Duẩn chơi khăm cụ Hồ:- sống tao không giết được mày thì chết tao giả vờ báo hiếu
ướp xác xây lăng, kéo xác mày lên lên xuống xuống hàng ngày cho mày biết thân,
không bao giờ được siêu thoát nghe con! Lê Duẩn đã nhiều lần toan ám sát ông Hồ
mà ông Hồ số cao, lần nào cũng thoát. Bác Hồ là một nhà nho, vô cùng tin vào
tướng số, mồ mả, nên xem chuyện an táng sau khi chết
của mình là chuyện đại sự nghiêm túc, không thể đùa được. Nhiều người biết rõ dã
tâm trả thù của Lê Duẩn, đêm đêm lén lút đứng nhìn lăng Bác thầm khóc than ri rỉ
rì ri rằng :- Bác Hồ ơi, bác làm gì nên tội đại phản nghịch thế này, để thằng
Duẩn thằng Thọ nó phơi thây Bác mấy chục năm ra giữa thanh thiên bạch nhật ngoài
cửa thành ( Cửa Bắc thành Hà Nội xưa nằm sát bên lăng Bác, hiện còn dấu vết viên
đại bác của quân Pháp lõm vào cổng thành khi chúng bắn từ sông Hồng lên) mà hành
hạ Bác, chết không được siêu thoát, khổ ải vô cùng tận thế này Bác ơi là Bác ơi
!
Nói dại, giá có hồn thật, Bác Hồ nhìn thấy cảnh mình bị phơi thây cổng
thành Cửa Bắc như thế này từ năm 1969 đến nay, chắc Người sẽ hối hận vô cùng về
chuyện đã trót dại đem chủ nghĩa cộng sản bất nhân về VN, để đến độ phải chịu
tội đại hình nhục nhã, bi thương ngần này; chắc Bác sẽ khóc rống lên mà than
rằng :- “Giá biết trước hậu họa kinh thiên này, bố bảo năm 1911 Coong ta ( tên
Bác lúc nhỏ : Nguyễn Sinh Coong) dám lên tàu giả làm bồi bàn trốn sang Pháp để
gặp thuyết Lênin, quả là “hại nhân nhân hại bây giờ kêu ai”, ối giời cao đất
giày ơi, nghiệp chướng này nghìn năm sau cũng không tan được !)
Viết đến
đây, Lê Nhân chợt thấy rùng mình mà ghê thay luật nhân quả ở đời, làm ác thì sẽ
bị quả báo, lưới trời lồng lộng, từ con tép đến Bác Hồ cũng không thể ăn gian,
không thể thoát khỏi thiên la địa võng của luật vay trả đã từng ứng nghiệm vào
cái xác không hồn của Bác Hồ đang bị đứa con đại bất hiếu là ĐCSVN hành hạ bằng
trò lừa hiếu hỉ làm ngược hoàn toàn di chúc Bác! Xin các ông Lê Đức Anh, Đỗ Mười
và giàn thế tử Phan Diễn, Nguyễn Khoa Điềm, Nguyễn Phú Trọng…hãy nhìn gương nhỡn
tiền của Hồ Chí Minh đang treo trước mắt các vị mà bơn bớt gian ác, mà nghĩ lại
xem có nên đi cùng đường với dân tộc, với nhân dân, với trào lưu đa nguyên đa
đảng là nhu cầu thời đại, kẻo các vị chết rồi xác lại có thể bị treo ngoài cửa
thành cho dân đến xem, cho quạ diều đến mổ thì động mồ động mả di hại cả ngàn
năn sau con cháu đấy !
Chao ôi, bất hạnh thay cho đất nước Việt Nam lại
rơi vào tay người cha ấy, những đứa con ấy, đã 75 năm trời cha con anh bồi bàn,
anh hoạn lợn, anh cai đồn điền mủ cao su dùng tà thuyết ngoại bang để làm cuộc
cách mạng có tên là bất đạo, bất nhơn, bất hiếu, bất trung, bất nhẫn… gây tang
thương cho từ người đến cả cỏ cây. Chính vì vậy, thủ tướng Phan Văn Khải mới
than rằng :- “Trên bảo dưới không nghe !”.
Xin
quý vị xá cho cách nói tục tĩu của anh Khải, vì anh ít học (
anh Khải và Lê Nhân đều ít học, lớp chống Pháp ta và lớp các anh đàn em
như Nông Đức Mạnh, Trần Đức Lương, Nguyễn Văn An…đều là dân học bổ túc, học
chuyên tu tại chức…nên dân gian mới bảo:- “dốt như chuyên tu, ngu như tại chức”
toàn là dân học giả bằng thật!). Anh Khải chắc không biết rằng cái câu:- “Trên bảo dưới không nghe !” dùng để chỉ việc phòng the,
chuyện bất lực của đàn ông, rằng rất muốn làm tình với con mẹ đĩ mà con cu bảo
mãi vẫn cứ không nghe, vẫn chỉ sáu giờ, quyết không bao giờ lên được 9 giờ chứ
đừng nói gì chuyện nhất dương chỉ 12 giờ. Vả lại, nhiều khi thủ tướng Phan Văn
Khải cũng không phân biệt được đâu là chuyện chăn gối, đâu là chuyện quốc gia
chính phủ trị dân, nên sỗ sàng đưa vấn đề con cu ra ví với dân, ví với thuộc cấp
thì quả tình cũng không lấy gì làm lạ!
Thưa anh Phan Văn Khải, người xưa
đã dạy:- “Thượng bất chính, hạ tắc loạn!” ; kẻ cầm
quyền trong chế độ cộng sản theo Bác Hồ luôn làm gương xấu, làm toàn việc gian
ác, lừa đảo thì làm sao các vị BẢO mà DÂN nó thèm nghe! Chẳng qua, do quý vị
ĐCSVN tàn ác quá, mấy chục năm làm dân nhược, quên mất bản tính phản ứng của con
giun:- “Xéo mãi cũng quằn !”. Dân sợ quá, sống như con
cá dưới ao tù thiếu dưỡng khí, lúc nào cũng trồi lên mặt nước cho công an hộ
khẩu dễ kiểm kê mà ngáp ngáp cầm hơi!
Triết gia Hegel, thầy của K.Marx
từng nói:- “ Cái gì tồn tại thì đều có lý!”.
Nhưng
dưới gầm trời này, chế độ cộng sản của ĐCSVN hiện nay là một chế độ, một xã hội
thậm vô lý, bạo thiên nghịch địa; nhưng lạ lùng thay, nó vẫn cứ tồn tại, mà
ĐCSVN còn đưa vào hiến pháp điều 4 đòi quyền muôn năm, quyền tồn tại thêm 4000
năm nữa, thì than ôi, xin hỏi Ông Giời xem Ông có mắt hay không?
Thư
viết mãi không cạn, “giấy ngắn tình dài, kể sao cho xiết”, Lê Nhân chỉ xin chúc
anh Phan Văn Khải sức khỏe để có một chút khả năng tử tế mà suy nghĩ lại, xem
những điều tôi viết cho anh trên đúng được mấy phần, để anh có cơ hội nhận ra
sai quấy mà bảo cậu Nguyễn Khoa Điềm, cậu Lê Hồng Anh đừng chơi trò bốc cứt ném
vào mặt ông thầy Hoàng Minh Chính đã từng giúp anh leo được lên cái ghế Thủ
tướng hôm nay! Cũng mong anh có sức khỏe, có nghị lực và một chút xíu lương
thiện để đưa thằng giết người là thằng Hoàn Ty con trai anh ra toà, trước khi
anh lên truyền hình dạy nhân dân đạo đức cộng sản…
Hà Nội
Kính thư,
LÊ
NHÂN