
Mạn đàm với giáo sư Nguyễn Tiến Hưng.
tác giả “Khi Đồng Minh tháo chạy”.
Nguyễngọchấn, CNN.
Westminster, Ca. Sinh
hoạt cộng đồng hải ngoại bỗng sôi sục trong những ngày cuối tháng Tư
năm nay. Để đánh dấu 30 năm ngày Cộng Sản
Bắc Việt cưỡng chiếm Miền Nam, hàng triệu người Việt Lưu Vong đã kỷ
niệm tháng Tư Đen với nhiều hình thức; biểu tình, tưởng niệm, đêm canh
thức, đặt vòng hoa, lễ cầu hồn, Kinh cầu siêu, tuyệt
thực v.v. Trong lĩnh vực văn học nghệ thuật đồng bào hải ngoại
nôn nao với sự xuất hiện cuốn sách, mà nhiều người đang mong đợi suốt
30 năm, đó là cuốn “Khi Đồng Minh Tháo Chạy” của giáo sư Nguyễn Tiến
Hưng.
Trong ngày ra mắt sách tại Quận Cam, phóng viên bản báo đã hỏi
chuyện hàng trăm người đến dự, xếp hàng mua sách, xếp hàng chờ tác giả
ký tên lưu niệm. Trong số gần 5, 7 trăm người nôn nóng, lắng nghe và
chờ đợi được ký tên lưu niệm. Chúng tôi hỏi một thương phế binh ngồi xe
lăn về thời gian chờ mua sách và được ký tên, người cựu Chiến Binh VNCH
tâm sự:
“Tôi đã đợi suốt 30 năm để tìm câu trả lời, vì sao miền Nam Việt
Nam bị bức tử? Bây giờ, chờ thêm 30 phút nữa cũng không là quá muộn”.
Một câu nói đơn sơ mang nhiều ý nghĩa từ người cựu
chiến binh, lái xe lăn chờ mua cuốn sách như vậy, hàng trăm ngàn
người lành lặn khác cũng có chung những khắc khoải về ngày khai tử nền
Đệ Nhị Cộng Hoà của chúng ta. Cuốn sách được đón nhận rất tận tình, tất
cả các nhà sách ở Quận Cam đều không còn, phải
khất lại với bạn đọc.
Gặp lại giáo sư Nguyễn
Tiến Hưng sau buổi ra mắt, ông cho biết bị bà con kêu réo quá, đã giới
thiệu rồi mà không đủ sách cho bằng hữu, ông rất áy náy. Sách in ở Đài
Loan và phải một tuần nữa mới về đủ. Nhân tiện, chúng tôi mời tác giả
“Khi Đồng Minh Tháo Chạy” tham dự cuộc mạn đàm trên đài truyền hình
SBTN để bày tỏ thêm những điều ông viết trong cuốc sách này. Ông nhận
lời và chúng tôi đã gặp nhau trên làn sóng đài truyền hình Sàigòn
Broadcasting Television Network.
Giáo sư Nguyễn Tiến Hưng
du học Hoa Kỳ từ năm 1958, dạy môn kinh tế tại các Đại học Hoa Kỳ từ
1963, là kinh tế gia cho Quỹ Tiền Tệ Quốc tế (IMF) 1966-1970. Ông nắm
một số chức vụ quan trọng với chính phủ Việt Nam Cộng Hòa:
Năm 1971: ông đề xướng
sáng kiến hòa bình “Nam-Bắc Hiệp Thương” với Tổng Thống Thiệu, một mô
hình thương mại giống như giưã Đông và Tây Đức.
Năm 1973: Phụ tá Tổng
Thống về Tái Thiết.
1973-1975: Tổng Trưởng
Kế Hoạch và điều phối viện trợ kinh tế toàn quốc.
Hiện nay, ông là giáo sư
Đại Học Howard tại thủ đô Washington của Hoa Kỳ.
* Vì sao, ông
nắm những bí ẩn quốc gia trong tay mà mãi đến 30 năm sau mới đem ra vào
lúc này? Ông Hưng chậm rãi, suy nghĩ:
“Tôi may mắn được Tổng Thống trao gửi những lá thư của các ông Nixon, ông Ford, Kissinger, Martin gởi tổng
thống Nguyễn Văn Thiệu, những lời hưá có gạch đít bằng những cam kết sẽ
can thiệp nếu Cộng Sản Việt Nam vi phạm hiệp định này nọ. Ngay trong
ngày 30 tháng Tư năm 1975 trong khi tình hình đang sôi sục ở Sàigòn,
tôi được thày tôi, phụ tá tổng trưởng Quốc phòng tận tình giúp mở cuộc
họp báo tại Washington DC. Không có ông, tôi chẳng còn tư cách gì để
noí chuyện với các nhà truyền thông Mỹ vốn đã có nhiều ác cảm với VNCH.
Tôi đưa ra 3 lá thư Tổng Thống Mỹ cam kết với Tổng Thống Nguyễn
Văn Thiệu sẽ không bỏ rơi VNCH. Họ đã bội ước. Những viện dẫn ấy, tôi
được báo chí Mỹ khai thác triệt để do đó, kế hoạch khởi đầu Mỹ chỉ cho
50,000 người Việt Nam đi Mỹ. Vì gây được tiếng vang và sự chú ý của họ
tôi xin chính phủ Hoa Kỳ tăng con số người di tản từ 50 ngàn lên 2
triệu người. Tôi mạnh dạn bảo đảm với
Chính phủ Mỹ rằng, “Hãy cho chúng tôi đời sống, chúng tôi sẽ không là
gánh nặng cho Hoa Kỳ”. Cuối cùng họ kỳ kèo, bớt một, thêm hai và để
ngỏ. Đạt được điểm này thì thày tôi khuyến cáo tôi phải lánh mặt một
thời gian, vì ông sợ tôi có thể bị thủ tiêu và phi tang các văn kiện
lịch sử.”
Sau đó, vì muốn kế hoạch di tản được suông sẻ, tôi phải bảo vệ
những chứng tích ấy bằng cả sinh mạng của mình. Năm 1986 tôi đã cùng
ông Jerold Schecter, nguyên chủ bút tuần báo Time xuất bản cuốn “The
Palace File” (Hồ Sơ Dinh Độc Lập) chúng tôi có đưa ra một số văn kiện,
được ông ngoại trưởng George Schhultz gửi thư cho tôi là ông đã đưa
sách của tôi vào thư viện của Bộ Ngoại Giao. Các vị kế nghiệp ông sẽ
đọc và học hỏi từ trong đấy.
Từ biến chuyển này kéo tới những thay đổi khác, nhiều chương
trình có liên hệ tới người Việt Nam như HO, ODP, VIP v.v. Chúng tôi
không muốn tạo ra những khó xử cho chính phủ Hoa Kỳ. Một phần chính tôi
cũng cần thời gian để quan sát chính trường Mỹ và nghiệm
ứng vào quê hương mình. Đến nay tình thế đã tạm khả dĩ để tôi đưa thêm ra những bằng chứng có chuẩn bị cuộc tháo chạy
của đồng minh.”
Trong cuốn “Khi Đồng Minh Tháo Chạy” ở ngay trang mở, Giáo sư
Hưng đem câu noí hỗn xược của Henry Kissinger nói khi chúng ta di tản
khỏi đà nẵng : “Why don’t These People Die Fast?” = ”Sao chúng Không
Chết Phứt cho Rồi?”. Tiến sĩ Hưng nghĩ gì về con người ông Henry
Kissinger? Ông
ngập ngừng: "Nói về nhân vật này thì chắc phải mấy tiếng đồng hồ mới có
thể qua phần "bắt đầu". Tuy nhiên, tôi phải nhấn mạnh tôi chỉ ghi lại
tất cả những sự thật mà tôi biết được ở đằng sau hậu trường về nhân vật
này để soi sáng cho lịch sử chứ cũng không lên án ông ta. Lịch sử sẽ
phán xét rất rõ ràng rằng ông Kissinger đã đóng vai trò chủ chốt trong
việc Hoa Kỳ tháo chạy khỏi miền Nam, và những việc ông làm thì rất là
trái với chính thể dân chủ của Hoa Kỳ, trái với những giá trị công bình
và công lý của luật pháp Hoa Kỳ, và trái với lương tri của đại đa số
nhân dân Hoa Kỳ. Các thế hệ trẻ sẽ tiếp tục nối tay với chúng tôi để đi
sâu hơn nữa tìm hiểu về một kẽ hở của hệ thống pháp luật Hoa Kỳ: làm
sao mà một đại cường quốc với nền dân chủ cao nhất thế giới, với đại đa
số nhân dân là người yêu chuộng công lý và công bình mà lại để xảy ra
một hiện tượng mà tôi gọi là "Hiện tượng Kissinger" (Kissingerian
phenomenon).
Sau khi thảo luận về nhiều vấn đề, Viện trợ Việt Nam cắt, Viện trợ cho Do Thái tăng, lương tâm ông
đại sứ cuối cùng ở Việt Nam, và cố Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, ông
Nguyễn Tiến Hưng tỏ ra bùi ngùi cho hai nhân vật này cả hai vị đã trở
về cùng cát bụi. Một người mang danh là Đại sứ thần của một cường Quốc,
bị cuốn cờ Mỹ, đuổi khỏi Việt Nam, một bên là Tổng thống một quốc gia
nhược tiểu, hoàn toàn lệ thuộc vào Hoa Kỳ từ chén cơm manh áo đến hòn
tên mũi đạn.
Có lúc ông hoỉ Tổng
Thống Thiệu “Sao Tổng Thống có định viết hồi ký không? Lời Tiến sĩ
Hưng: “Ông Thiệu chán nản nói rằng người ta đã bôi bác đủ thứ về mình
rồi, viết hồi ký là phải trung thực, như vậy chẳng khác nào mình lại
vạch áo cho người xem lưng”. Cựu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, noí với
ông Hưng: “Các anh, bạn bè, con cháu cứ tiếp tục chửi tôi đi, nhưng hãy chửi bằng
tiếng Việt để mình nghe, mình đọc với nhau thôi”.
Cuối cùng chúng tôi đồng quan điểm là mối quan hệ trong tương
lai với cường quốc chúng ta cố gắng phát triển, khoa học kỹ thuật để tự
túc tực cường, càng bớt lệ thuộc vào cường quốc bao nhiêu thì nền tự
chủ mới được đảm bảo trong danh dự.
Được biết sách “Khi Đồng Minh Tháo Chạy” đợt một đã hết, trong
vòng 1,2 tuần tới quí đọc giả có thể tìm mua tại các nhà sách trên toàn
lãnh thổ Hoa Kỳ./cnn/
CAPTIONS
Nguyengọchan va Gs
Hung: Nhà báo Nguyễn Ngọc Chấn
đang mạn đàm
với Giáo sư Nguyễn Tiến Hưng trên đài truyền hình SBTN. Hình Courtesy
of SBTN.