Ngày Đi của Charlie,

 

Được tin anh đã giả từ trần thế hôm qua (ngày 1 tháng 3, năm 2005), để trở thành tro bụi, lòng tôi se lại cả buổi chiều.  Thật ra cái ngày này ai cũng phải có, và đặc biệt là chính anh cũng đã biết trước. Anh đã chuẩn bị cho chuyến đi về quê hương của mình từ lâu, để cất bước lên một chuyến đò không hành lý.

 

Vâng, đi không hành lý mới cần phải chuẩn bị thật chu đáo hơn là những chuyến đi có hành lý. Nhiều ngày tháng qua, anh lo chuẩn bị để gửi lại những món quà cho dân tộc, để lại cho thế hệ sau một ngọn đuốc trí tuệ, trồng lại trên mảnh đất quê hương những cây trái trổ hoa trái của sự thật.

 

Năm đầu tiên, anh trồng một lúc hai cây:

Cây thứ nhất, anh đặt tên: Công Giáo Trên Bờ Vực Thẳm, mùa hè năm 2001.

Cây thứ hai, anh đặt tên: Công Giáo Huyền Thoại và Tội Ác, mùa hè năm 2001.

 

Những giọt mồ hôi, và những gịot nước mắt của anh là chất dinh dưỡng cho vườn cây đó nảy mầm. Tội cho anh vất vả lao đao chống lại những phong ba bão táp muốn bứng cả gốc và ngọn của những cây anh vừa trồng được. Anh đã đánh đổi gần như tất cả những hạnh phúc trên đời để nuôi dưỡng cho cái hạnh phúc của người làm vườn.  Oái oăm thay, chính đó lại là sức mạnh và kinh nghiệm cho anh ương thêm những cây khác.

 

Hai năm sau, anh lại trồng thêm một cây thứ ba, đặt tên: Thực Chất Đạo Công Giáo và Các Đạo Chúa, mùa Xuân 2003. Một cố gắng sau cùng của anh đặt trên cây thứ tư, đó là: Thế Giới Hồi Giáo Xưa và Nay, mùa Xuân 2004.

 

Nếu anh không viết, làm sao chúng tôi biết những cái thòng lọng của Giáo Hội Công Giáo La Mã, và tất cả những mục ung nhọt trong các tổ chức ngoại vi của Giáo Hội. Nếu anh không rớt những gịot nước mắt thống hối, làm sao chúng tôi biết Đức Mẹ đã bị "bầy quạ" lạm dụng trên xác thân của người đàn bà Do Thái rất đau khổ, để thu vơ tiền bạc làm giàu cho chính họ.

 

Nếu anh không phấn đấu để sòng phẳng với lương tâm, làm sao chúng tôi biết những tác hại nguy hiểm của các Sách Kinh Công Giáo, làm sao biết các Thánh Tử Đạo là những người ở vị trí nào của căn nhà dân tộc, làm sao biết nguồn gốc Thờ Bò của các đạo Thiên Chúa, những huyền thoại Chúa Ba Ngôi, huyền thoại Phục Sinh, những truyền thuyết Abraham… và hấp dẩn nhất là câu chuyện về Tấm Vải Liệm. 

 

Nếu anh không đổ mồ hôi lao lực tra cứu, làm sao chúng tôi biết những thâm cung bí sử trong Giáo Hội Công Giáo, các tước hiệu của Giáo Hoàng, cuốn Thánh Kinh ô nhục của đạo Công Giáo, chủ nghĩa khủng bố của các Đạo Chúa, vân vân, ….

 

Nếu anh không có những lời tâm sự với bạn cũ, làm sao chúng tôi thấy hết các gánh nặng quanh mình anh. Thế mà anh đã dũng mãnh vùng ra vượt khỏi gông cùm để cho bàn cân công lý được thong thả nghiêng về sức nặng của sự thật và tình yêu dân tộc.

 

Nếu anh không để lại những cây trái hương hoa này cho Việt Nam, làm sao những con tim yêu chân thật biết dồn lên những dòng máu nóng: giận cho kẻ gian manh lọc lừa nhưng vẫn chễm chệ trên ngai cao; hận cho kẻ cướp của giết người vẫn ngang nhiên đóng vai hiền nhân, thần thánh; thương cho người dân đói nghèo, dốt nát, bị thiên hạ bịt mắt gạt lừa; mà vẫn vui lòng hãnh diện đem cả gia tài của họ ra dâng hiến cho kẻ cướp.

 

Nhưng thôi đủ rồi anh ạ, bốn cây mà anh trồng sẽ sống và lớn lên mạnh mẽ, vững chải như những cây cổ thụ. Sẽ không ai có thể đốn ngã chúng được.  Những kẻ bị tàn cây che mất sẽ phải lặng lẽ chạy trốn khỏi khu vườn dân tộc.  Họ sẽ cố gắng lẻn vào phóng uế dơ bẩn lên vườn cây.  Nhưng càng làm như thế, họ càng cho dân ta cơ hội để nhìn rõ những sự bỉ ổi hèn hạ, để dân ta có thể tố giác thêm với lịch sử. Cây trái vẫn cứ lớn mạnh thôi, thưa anh. 

 

Anh còn có chúng tôi, những người dân chất phác trong làng sẽ luôn luôn gìn giữ vườn cây của anh cho tươi tốt. Những cây này sẽ lọc không khí trong lành cho con cháu sống khoẻ sống mạnh. Cây sẽ mang hoa mang trái và hạt giống sẽ lan tỏa ra trên lãnh thổ quê hương.

 

Vậy anh có thể ra đi nhẹ nhỏm, để lên một chuyến đò vĩnh viễn về với quê hương.

 

 

Lý Thái Xuân

một ngày cho Charlie (3/05/2005)