Dạo:
Xa rồi năm tháng dần quên,
Nhưng quê xưa vẫn bóng
đêm chập chùng.
Ba
Đốm Lửa
Đài Chiến sĩ, đêm trằn
lên ánh đuốc,
Bóng người già cô độc
tríu màn sương.
Lưng oằn mang thân phận
mất quê hương,
Chân gượng đứng cuối
chặng đường thống khổ.
Lòng tự hỏi phải chăng
vì mệnh số,
Mà dân mình chịu khốn
khó triền miên,
Mới năm tư, vừa chia
cắt đôi miền,
Bảy lăm lại vướng xích
xiềng quỷ dữ.
Đêm tưởng niệm, xót xa
lòng lữ thứ,
Tháng Tư buồn, hận quá
khứ còn nguyên.
Bao năm rồi, canh cánh
chẳng hề quên,
Chuỗi bất hạnh dập dồn
trên đất mẹ.
Khách dự lễ đã ra về
lặng lẽ,
Người lính già nuốt lệ,
đứng ủ ê,
Tay run run, hồn vay
mượn tái tê,
Ngọn nến nhỏ khò khè
cơn hấp hối.
Gió hoang lạnh từ âm ti
mở lối,
Đêm vật vờ trôi nổi
bóng vong linh.
Mây dĩ vãng bập bềnh,
Bên bến hận, một mình
con sóng vỡ.
Đôi mắt úa chợt bùng
lên ánh lửa,
Lập loè theo ngọn nến
dở trên tay,
Ba đốm lửa lung
lay,
Nương ký ức loay hoay
về chốn cũ.
x
x
x
Ngày giặc Bắc tràn vô
như thác lũ,
Khối tai ương ập đổ
xuống thôn làng,
Mấy năm trời dưới nanh
vuốt sài lang,
Quê xưa đã hoang tàn
như cỏ rác.
Vất vưởng triệu oan hồn
chưa giải thoát,
Kẻ ngậm hờn bỏ xác Tết
Mậu Thân,
Kẻ tan thây khi mệnh
nước xoay vần,
Kẻ lạnh lẽo mộ phần nơi
biển cả.
Kể từ lúc Trời đành
hanh giá họa,
Trong sớm chiều, làm
tan rã miền Nam,
Đoàn chiến binh, luôn
anh dũng phi phàm,
Bị phản bội, đành đa
mang khổ nạn.
Người sống sót qua lằn
tên mũi đạn,
Gánh đòn thù khắp bể
cạn rừng sâu,
Chốn ngục tù, cay cực
kiếp ngựa trâu,
Đêm đày đọa, ngày dãi
dầu mưa nắng.
Nơi rừng thẳm, cỏ khô
lèn xương trắng,
Giữa gông cùm, người
ngậm đắng nuốt cay.
Phút sa cơ, buồn nhắm
mắt xuôi tay,
Mộ đắp vội, tháng ngày
trôi mất dấu.
Giặc cai trị với bàn
tay khát máu,
Tiếng kêu gào uất ức
thấu trời xanh.
Bao nhiêu vạn dân
lành,
Vì hai chữ Tự Do đành
bỏ xứ.
Con thuyền sinh
tử,
Sóng dữ biển
Đông,
Cuộc hành trình bi
thảm, long đong,
Đã bao kẻ xa bờ không
tới bến.
Đêm đất khách, xót xa
giờ thắp nến,
Biết vong hồn có đến
được nơi đây,
Để cùng nhau chia sẻ
đớn đau này,
Cùng trông đợi một ngày
về quê cũ.
x
x
x
Sương nhặt bước, mái
tóc già ủ rũ,
Vẳng trong đêm dăm
tiếng cú gọi bầy,
Mẩu nến tàn héo hắt
thức trên tay,
Đôi mắt lão ngây ngây
nhìn ánh đuốc.
Đã xa lắm, những thương
đau ngày trước,
Người quên dần hận mất
nước năm nao.
Tháng Tư về, còn mấy kẻ
tìm nhau,
Người thưa thớt, nỗi
sầu thêm thấm thía.
Đài tưởng niệm im lìm
như mộ địa,
Lá thì thầm theo tiếng
dế cầu siêu.
Cỏ đuôi chồn, mọc lẫn
đám rong rêu,
Thân ngả ngớn uốn theo
chiều gió thổi.
Nỗi tuyệt vọng trải dài
như bóng tối,
Phút se lòng, dòng lệ
cuối hiếm hoi,
Vỡ òa rơi trên đốm lửa
lẻ loi,
Ngọn nến tắt, đôi mắt
người vụt khép.
Trần Văn Lương
Cali, mùa Quốc Hận
4/2008