Hình bìa cuốn phim "Dòng đời Oan Trái"

ĐIỂM PHIM

DÒNG ĐỜI OAN TRÁI
Những kẻ khốn cùng

Nguyễngọchấn, CNN

            Hôm qua, đúng lúc trên đường tôi đi điểm phim thì Trần Nhật Phong tới, dẫn theo đôi bạn trẻ, giới thiệu là Nguyễn Dương và Thu Tuyết. Phong ra dấu, Dương đưa bộ video, Thu Tuyết đưa hộp DVD cả hai cùng rụt rè:

    Thưa anh, đây là thành quả sau nhiều tháng năm mất ăn mất ngủ của tụi em, xin anh xem và "phê" cho vài chữ.

           Tôi đỡ lấy hai món quà, nói đùa:

    Sao hai em biết ngày mai (11 tháng 1) là sinh nhật của anh mà đến tặng quà?
    Thưa anh, chỉ là trùng hợp, ngày mai là ngày phát hành phim, sau hai hai năm làm việc. Chúng em chẳng còn nhớ tên tuổi, ngày tháng sinh chính mình, đâu biết là sinh nhật của anh.
    Anh đùa, vài năm trước anh cũng làm như các em, rất thông cảm. Anh sẽ xem ngay, viết liền để kịp ngày phát hành.

Nuôi (Nguyễn Dương) con nuôi của Hai Tất (Trung Tín) và Lượm (Diễm Liên) cả hai đều do Hai Tất lượm về nuôi khi còn bé.

           Cuộc nói chuyện rất ngắn gọn, các em rút lui và tôi bắt tay vào làm việc. Tôi nhìn hộp băng, trình bày mỹ thuật, hình ảnh sinh hoạt của cuốn phim thu hút người xem ngay từ cái bìa. Trong ảnh các diễn viên, tôi chú ý thấy cô bé Diễm Liên, cô con gái rượu của anh chị Dũng, bạn học của tôi từ năm đệ lục Chu Văn An. Tôi nhớ, năm ngoái sang Cali dự tiệc cưới con, Dũng có giới thiệu cháu Diễm với các chú bác để nhận bà con. Diễm Liên khoe cháu đang sửa soạn về Việt nam đóng phim. Lúc ấy tôi nghe loáng thoáng tên mà chẳng biết phim gì, loại nào. Diễm Liên hứa khi hoàn tất cháu sẽ gởi tặng chú CNN coi chơi cho đỡ buồn.

           Cuốn phim dài 3 tập, gồm 3 cuốn videotape hoặc hai đĩa DVD. Tôi chọn DVD để chiếu lên màn ảnh đại vĩ tuyến, dài và rộng nguyên bức tường phòng riêng của tôi và bắt đầu làm việc.

Nuôi có bộ mặt sần sùi ghê tởm và Lượm bị mù tứ bé, hai trẻ sống với tình thương và sự bảo bọc của Hai Tất.

    Quê Hương yêu dấu.

           Tiếng nhạc lớn dần khi hình ảnh miền Nam nước Việt từ từ hiện lên. Ông lão chèo xuồng ba lá thanh thản, xuyên qua kẽ lá, cành cây làm tim tôi se lại, nhớ ngày còn dạy học tại miền Hậu giang, Vĩnh Long, Cần thơ. Chẳng cần chờ lâu, vài giây sau Lượm (Diễm Liên) xuất hiện mặc bộ bà ba đen với dáng đi của người khiếm thị.

           Lượm, cô bé mồ côi được ông Hai Tất (Trung Tín) đem về nuôi từ ngày còn đỏ hỏn. "Dòng Đời Oan Trái" mở đầu giới thiệu đời sống mộc mạc chân thành của người miền quê. Gia đình ông Hai Tất ở ven sông, nối liền với thế giới bên ngoài bằng chiếc cầu tre bắc qua lạch. Lượm bị mù từ nhỏ, chưa từng ra khỏi không gian nhỏ bé này. Cô bé quen từng bước đi quanh nhà và vẫn thoăn thoắt leo qua chiếc cầu tre lắt lẻo, gập ghềnh khó đi, như một người bình thường.

Hai anh em nuôi sống đầm ấm bên nhau, dù đói khát thiếu thốn. Nuôi luôn luôn giúp đỡ Lượm trong cuộc sống khó khăn của một cô bé mù lòa.

           Đối thoại giữa hai cha con giới thiệu đến nhân vật thứ ba tên Nuôi đang làm việc trên tỉnh. Ông Hai Tất gợi ý, thăm dò nỗi nhớ nhung trong lòng Lượm, thế rồi ông già bỏ đi để lại sự trống vắng chua xót cho cô bé mù mới lớn. Lượm đang loay hoay làm việc giặt giũ, thì Nuôi (Nguyễn Dương) rón rén vào nhà. Lượm chỉ tiếp xúc với thế giới bên ngoài bằng xúc giác và khứu giác. Cô bé dường như đánh hơi được người quen mới về. Lượm nhận ra mùi "Mả mới" thân thương của Nuôi. Chữ "mả mới" có thể hiểu như nghề nghiệp của gã thiếu niên chuyên hành nghề chôn người chết. Nuôi xuất hiện, đúng với chỉ số nghề nghiệp của anh, một nửa mặt sần sùi trông ghê tởm; Ông Hai Tất vẫn cắt nghĩa cho cô bé mù để so sánh, vỏ dưa hấu cho người thường còn da mặt của Nuôi như vỏ trái cam sành.

           Nuôi và Lượm không che dấu nỗi nhớ nhung nhưng rất ý tứ. Ông Hai Tất nuôi chú bé mồ côi không biết tự bao giờ, đặt tên chú bé là Nuôi. Nuôi lớn lên với hình hài ghê tởm. Mặt đã xấu xí lại còn đi cà niễng, đó cũng là lý do gia đình ông Hai Tất chọn cái cù lao này để sống xa lánh thế nhân, khỏi làm tủi lòng Nuôi mỗi khi gặp phản ứng của người đối diện. Gần đây, khi cái nghề ghê gớm nhất cũng không còn, Nuôi lên tỉnh, làm phu khuân vác cho một hãng phim. Khi đoàn đi quay gần nhà, Nuôi lẻn về thăm cha và Lượm.

Sơn (Bé Mập) con bà chủ hãng phim tới làng làm việc, thấy Lượm mù lòa đang đưa vào đống rơm hãm hiếp.

           Cậu ấm Sơn (Bé mập), con trai cưng bà chủ hãng phim rất ranh mãnh và độc ác. Những cảnh đẹp, sang thì Sơn tự biên tự diễn, cảnh xấu xí, khó xơi Sơn bắt Nuôi đóng thế. Ngay tại nhà mình, lần đầu tiên Nuôi được đóng một cảnh trong phim, Nuôi hí hởn hóa trang như nhân vật Sơn diễn, nhưng, cảnh bị đánh đòn. Mấy chàng trai trong hãng được lệnh đạo diễn bắt đánh thẳng tay, "đổ máu càng ăn tiền bạo". Nuôi vô tình bị mấy tên đói khát đập cho một trận thừa sống chí chết, máu me tùm lum.

           Trong khi đó Lượm trên đường đi tìm cha bị Sơn bắt gặp, thằng thổ tả đẩy Lượm vào đống rơm giở trò hiếp dâm. Lượm đui mù chỉ biết la hét cầu cứu. Nuôi phóng tới, hăng tiết vịt, đánh Sơn bể mặt để trả thù và quit job từ đó.

Phát giác ra Lượm mắc nạn, cha con Hai Tất đang an ủi cô bé run rẩy sợ hãi.

           Khi Lượm bị làm hỗn, phản ứng của Nuôi minh chứng tình cảm giữa chàng và Lượm không phải là tình anh em. Hai Tất biết rõ hoàn cảnh của hai người, không liên hệ máu mủ và cũng không có cơ hội lập gia đình với bất cứ người nào khác. Nồi nào úp vung nấy, Hai Tất ngỏ ý, tác hợp cho hai trẻ thành vợ chồng. Lượm không dấu nổi tình yêu duy nhất của cô đối với Nuôi. Ngược lại, Nuôi hết lòng yêu thương Lượm nhưng vì mặc cảm xấu xí chưa bao giờ dám thố lộ. Hai Tất là nhịp cầu, cho hai kẻ thầm yêu nên duyên chồng vợ. Tuy vậy Nuôi vẫn mang trong lòng nỗi lo âu, nghĩ rằng, một ngày nào đó Lượm sáng mắt nàng sẽ ghê tởm, bỏ chàng mà đi. Dân làng vẫn chế nhạo hai người, có câu:

Thằng cùi mà lấy con đui,
Đến khi sáng mắt nó lùi, nó đi.

    Bí mật cuộc đời.

           Chuyện con trai hiếp gái làng bị Nuôi đánh đến tai bà chủ, cô Kim Sa (Thu Tuyết) bay xuống. Ông Hai Tất nhận ra bà chủ hãng chính là người con gái, 17 năm trước bị cha ruột giết người yêu, bắt hài nhi, con chửa hoang của mình đem đi chôn sống. Hai Tất thấy tội lượm về nuôi cho tới nay. Hai Tất cho biết, Lượm, đứa con gái mù, xuýt bị con bà hiếp, chính là đứa con gái của Kim Sa.

Biết Sơn mưu toan hiếp Lượm, Nuôi thẳng tay trừng trị và bỏ việc làm công cho hãng phim của Sơn.

           Kim Sa bàng hoàng trước khám phá bất ngờ, gợi cho nàng nhớ lại sự tàn ác của cha mình đối với người yêu và giết cháu ruột của ông để bảo vệ thanh danh gia đình. Kim Sa lớn lên với ý chí làm giầu, thật giầu để trả thù đời. Nàng đã thực hiện được điều ước đó. Đến nay Kim Sa là chủ hãng, còn chồng mới của nàng làm đạo diễn.

           Biết được con gái mình còn sống và bị đui, Kim Sa xin lại con gái đem về tỉnh đưa đi sửa mắt. Khi lành lặn, bà muốn xóa đi cái tên Lượm quê mùa, đặt cho cô bé cái tên mỹ miều hơn, xứng với nhan sắc mặn mòi của cô.

Kim Sa (Thu Tuyết), má Sơn xuống thăm hãng phim, tình cờ phát hiện ra Lượm chính là đứa con gái chửa hoang của mình bị cha nàng bắt đi chôn sống.

           Lượm tập làm quen với ánh sáng, mầu sắc và cuộc sống đầy lý thú trước mắt. Tuy nhà cao cửa rộng nhưng lòng Lượm vẫn nhớ về Nuôi. Cô tò mò tìm hiểu sự khác biệt giữa vỏ dưa hấu và vỏ cam sành để tự an ủi rằng mặt mũi Nuôi cũng không đến nỗi nào.

           Kim Sa bỏ tiền chữa mắt cho con, một phần vì mặc cảm tội lỗi, một mặt muốn khai thác thương mại bằng con gái Lượm của mình. Lượm xinh đẹp là cần câu cơm cho Kim Sa. Bà muốn gài độ để con gái trở thành vợ bác sỹ Hải (Đức Phương) hầu gỡ lại vốn liếng nàng đã đầu tư vào cô con gái.

    Đoạn cuối tình yêu?

Biết Lượm là vợ của Nuôi, Kim Sa hết lời hăm dọa, chê bai làm Nuôi nản lòng mà buông tha Lượm.

           Hai Tất và Nuôi nhớ Lượm, tìm đường lên tỉnh thăm con. Lần đầu tiên thấy mặt Nuôi, Lượm tá hỏa tam tinh gần xỉu trong vòng tay bác sĩ Hải. Nuôi xót xa biết số phận mình. Tứ bề vây quanh Nuôi bối rối. Lượm nhận được mùi hương của chồng và tiếng nói của cha, nhưng vì mặc cảm Nuôi phải bỏ tỉnh về quê.

           Cuộc tình còn nhiều kỳ thú, cnn không muốn nói huỵch toẹt ra, xin dành lại để đạo diễn Nguyễn Dương phối trí đoạn kết.

Dụng tâm của Kim Sa là đưa Lượm đi chữa mắt, đánh vecni cho con gái rồi ép gả cho bác sĩ Hải (Đức Phương).




    Nhận Định:

           Xem xong gần 4 tiếng đồng hồ, cnn có vài nhận xét:

           Hình thức, cuốn phim thực hiện khá công phu, kỹ thuật trong sáng, cảnh trí vừa đủ và hợp lý không mầu mè thái quá.

           Diễn xuất, mỗi vai trong phim đều tròn trịa chừng mực, chỉ thừa vài cảnh vô thưởng vô phạt, cho nhẹ nhàng cuốn phim. Nguyễn Dương diễn xuất rất chững chạc cảm động và đạo diễn các nhân vật khác khá tương xứng. Riêng về Diễm Liên, cô cháu đã làm chú CNN vô cùng ngạc nhiên, Diễm Liên xuất sắc, không riêng gì ông chú già này, bất cứ người nào xem Diễm Liên diễn vai Lượm cũng sẽ bật thành tiếng khóc, thương cho thân phận người con gái mù lòa đau khổ.

Tình yêu mạnh hơn nhan sắc, cuối cùng Lượm bỏ tất cả sự hào nhoáng để trở về với Nuôi, người chồng tật nguyền ghê tởm.

           Về Nội dung, đọc xong nội dung cuốn phim, chắc hẳn độc giả đánh dấu hỏi, dường như nội dung đã xuất hiện đâu đó rồi? Thưa đúng, đây là một phóng tác từ kịch bản xuất sắc "Sông Dài" của Hà Triều và Hoa Phượng. Nguyên tác viết cho Kim Cương và Thẩm Thúy Hằng làm phim, nhưng, thực hiện điện ảnh tốn kém và lâu lắc, chờ mãi không thấy chuyện lên màn bạc, hai soạn giả Hà Triều và Hoa Phượng đã chuyển lại thành kịch bản cải lương để diễn sân khấu. Tuồng "Sông Dài" đã lấy không biết bao nhiêu nước mắt của khán giả. Sau này các ban kịch lại chuyển thành thoại kịch, diễn nhiều lần trên sân khấu quốc nội và hải ngoại. Ban kịch Sống của Túy Hồng rất thành công với kịch bản này cả trên sân khấu lẫn video với Túy Hồng và La Thoại Tân.

           Điểm đặc biệt CNN muốn nhấn mạnh nơi đây là "cái đạo lý" của người làm nghệ thuật. Dựa trên kịch bản của Hà Triều Hoa Phượng Nguyễn Dương phóng tác thành chuyện "Dòng Đời Oan Trái". Thoạt nghe CNN nêu thắc mắc, Nguyễn Dương thanh thỏa với CNN và mang tới trình diện "giấy phép" của tác giả Sông Dài. CNN nhận ra bút tích nguyên thủy của Hà Triều, CNN giữ lại một copy để tham khảo, giấy phép ghi:

           Tôi Hà Triều, đồng ý cho Nguyễn Dương và Thu Tuyết phóng tác theo kịch bản Sông Dài của Hà Triều Hoa Phượng. Tôi đồng ý kịch bản phóng tác theo Sông dài mang tên mới là "Dòng Đời Oan Trái". Hà Triều đồng ký tên và thay mặt bà Hoa Phượng, ngày 21 tháng 2 năm 2000. Hà Triều 134/329 Trần Hưng Đạo Quận 1 Sàigòn.

           Những người quen chôm chỉa tác phẩm nặn bằng tim óc của tác giả khác, thêm bớt qua loa rồi nhận là của mình xin hãy noi gương các em thế hệ sau, mà làm việc tử tế./cnn/

Giấy phép với bút ký của Tác giả Sông Dài - Hà Triều Hoa Phượng, đồng ý cho Nguyễn Dương chuyển thể Kịch bản Sông Dài thành phim Dòng Đời Oan Trái

Back to Menu