|
TRUYỆN PHIM America 911 - Ngày này năm xưa! Nguyễngọchấn, CNN Lời tác giả: Tuần này không có phim hay, cnn chợt nhớ lại ngày này năm trước, ngay trong biến cố 911, cnn đã góp nhặt những chi tiết, viết thành chuyện phim lúc thực, khi hư, phối hợp giữa tưởng tượng và hiện thực, để thay thế cho phim ái tình lẩm cẩm. Xin gởi lại bạn đọc với nén hương lòng, cầu cho những người đã chết trong cuộc khủng bố kinh hoàng ngày 911. cnn D-Day. Giờ H + 1
8:40 AM 9/11/2001, màn ảnh không yểm New York phát hiện máy bay United Air trên tuyến Boston-Los Angeles. Thông thường trên cao độ 20 ngàn bộ, phi hành đoàn và trạm không yểm chẳng cần trao đổi tín hiệu. Nhân viên trực ngày 9/11 phát hiện cao độ bất bình thường, dưới 10 ngàn bộ và còn giảm dần. Đang browse các phi vụ trong ngày, anh thấy phi cơ chuyển hướng, đảo vòng lại New York city, vào trung tâm thành phố. Nhân viên trực gọi supervise, chỉ vào radar. Mọi liên lạc với máy bay đều không có đáp ứng. 8 phút sau chiếc phi cơ lao thẳng vào cao ốc. Sức mạnh làm rung chuyển building phía bắc, World Trade Center. Trên đường 12 th street, một du khách ngoại quốc cầm máy video quay cảnh chung quanh, đang thu hình tòa đại sứ Pháp. Bất chợt, nghe tiếng phản lực quá lớn, anh ngước lên chĩa máy thu được cảnh chiếc phản lực cơ lao xuống cao ốc. Vùng lửa phát ra từ tầng thứ 80, khói nghi ngút. Mọi người sững sờ, tiếng gào thét kinh hoàng lan rộng, người ôm mặt, kẻ khóc mùi. Cảnh tượng kinh hoàng diễn ra, mọi người còn sửng sốt. Xe chữa lửa ào ào kéo tới, cảnh sát phong tỏa đường vào World Trade Center. 15 phút sau đội cứu hỏa, xe cảnh sát tràn ngập hiện trường, lính chữa lửa rầm rập xách đồ nghề tràn vào building phía nam. Hai tòa nhà Bắc/Nam giống hệt nhau cao 110 tầng, là biểu tượng cho nền kinh tế, tài chánh Hoa kỳ. Lực lượng cứu hỏa và cảnh sát kéo hết vào tòa nhà phía Nam làm bộ chỉ huy. Họ tìm cách cấp cứu nạn nhân trong toà nhà phiá Bắc đang bị kẹt. Xe thang phía ngoài không thể lên tới tầng lầu bị nạn. Từ cửa sổ mấy tầng dưới, kiếng đã bật tung, người bên trong lố nhố leo ra, vài người vuột tay rơi xuống đường như những chiếc lá.
D-Day- Giờ H+ 2 Không khí hỗn loạn chưa giảm thì tiếng phản lực lớn hơn lại phát ra, lần này thấp hơn, nhanh hơn, lao vào khoảng giữa tòa nhà phía Nam. Chiếc phản lực cơ khác đâm thẳng vào building, vùng lửa từ trong lóe ra phía bên kia, tưởng như chiếc phản lực cơ bay xuyên qua, rơi xuống đất, nhưng, chỉ có những mảnh vụn văng ra kèm theo một khối lửa khổng lồ. MỒ CHÔN TẬP THỂ. Tòa nhà phía nam rung chuyển, điện tắt, thang máy và mọi liên lạc ngưng. Những anh lính cứu hỏa theo đường thang vòng đi lên. Tòa nhà hơn 100 tầng, lên tới tầng bị nạn tối thiểu cũng mất nửa giờ. Nhóm chữa lửa mới leo được vài tầng, sức nóng kinh hoàng từ trên cao lùa xuống, khủng khiếp đến độ những người đi đầu cháy thành lửa bật ngược về phía sau làm cho mọi người dồn cục lại. Nhiệt độ tăng lên hàng trăm rồi hàng ngàn độ, phía trong builing toàn là mầu đỏ của lửa. Trọn bộ lính cứu hỏa và nhân viên gục hết trong cầu thang bốc cháy. Thành sắt cầu thang nung đỏ, uốn éo chẩy thành dung dịch mềm nhũn. Hai tòa nhà đang cháy, vài phút sau tòa nhà phía nam khụy trước, nửa giờ sau tòa nhà phía bắc sụm theo. Bên ngoài mọi người hoảng hốt chạy tránh mảnh kiếng, vật liệu từ trên cao bay ra, rơi ngập đường. Bộ hành và nhân viên công lực chạy thục mạng. Thế rồi, mọi người bất chấp nguy hiểm, đứng lại như trời trồng chứng kiến vùng khói đen dầy đặc, vút cao, tòa nhà khụy thẳng đứng từ ngọn đi xuống sát đất, mang theo mọi sinh vật trong building. Tòa nhà tiêu biểu cho nền kinh tế Hoa kỳ khụy xuống như quì gối lúc 9: giờ 59 phút ngày 11 tháng 9. Giờ này mọi hệ thống tuyền thanh, tập trung vào sinh hoạt ở New York City, truyền hình đều trực tiếp tin tai nạn phi cơ được chuyển thành tin chiến tranh. AMERICA UNDER ATTACK. Hàng chữ "Nước Mỹ bị tấn công" xuất hiện trên truyền hình, tiếp vận tới mọi quốc gia trên thế giới. Trong vòng vài chụp phút, thế giới ngưng động, mọi người dán mắt vào màn ảnh. Nhà hàng, quán càfé tràn ngập khách, theo dõi, nghe ngóng, phẫn nộ, bàn tán, mắt đỏ hoe chứng kiến cảnh tượng kinh hoàn đang diễn ra. Thông cáo từ mỗi địa phương, nhân viên công tư sở được lệnh ra về. Tất cả phi trường đóng cửa, máy bay dân sự cấm cất cánh. Biên giới Mễ và Canada khóa cửa. Các bình luận gia thượng thặng, đồng loạt xuất hiện trên mọi làn sóng, bàn tán, xen kẽ với những hình ảnh sống động tiếp diễn tại World Trade Center. Cảnh chiếc phản lực cơ đâm vào hai tòa nhà được chiếu đi chiếu lại hàng ngàn lần từ nhiều góc cạnh. HỌA VÔ ĐƠN CHÍ. Cảnh World Trade Center đang làm cho mọi người bàng hoàng chấn động, nguồn tin chuyển hướng về mục tiêu mới càng làm cho sự kiện khẩn trương hơn: "Ngũ Giác Đài bị tấn công", hàng tít lớn làm kinh hoàng mọi người. Nếu World Trade center là trung tâm kinh tế hàng đầu của thế giới thì Ngũ Giác Đài là biểu tượng cho thành trì quân sự kiên cố nhất Hoa kỳ. Thế mà Ngũ Giác Đài đang bị tấn công bởi một phản lực cơ dân sự. Một góc của Ngũ giác đài bị máy bay đâm vào hư hại nặng, giết chết nhiều quân dân chính cao cấp có cả một tướng 3 sao Quân lực Mỹ. Các bình luận gia ấp úng, cứng họng, không biết phân tích ra sao. Tin chiến sự dồn dập gửi về. Chiến cuộc không còn tập trung vào New York City mà đã lan loang về thủ đô Hoa Thịnh Đốn. Lúc bấy giờ người ta mới nghĩ tới tánh mạng của tổng thống Bush. Để trấn an dư luận, phát ngôn viên tòa Bạch Ốc cho biết Tổng thống ở Florida đêm qua, đang trên đường về Washington, nhưng, giờ chót "Air Force One" đã đáp xuống một phi trường quân sự tại tiểu bang Luissiana. Từ một địa điểm bí mật tổng thống Bush phát biểu một tuyên cáo ngắn, thật xúc động càng làm cho mọi người hoang mang. Chúng ta liên tưởng tới cuốn phim Independence-day phát hành mấy năm trước; Cuốn phim khoa học giả tưởng, địa cầu bị tấn công bởi sinh vật ngoài vũ trụ. Trái đất đã vùng lên chiến đấu chống lại kẻ xâm lăng từ bên ngoài. Ngày nay, ngay trên tinh cầu chúng ta đang sống, kẻ thù cũng là nhân loại đã tấn công bất ngờ, mục tiêu không phải những căn cứ quân sự, mà là, trụ sở tập trung đại diện các quốc gia trên thế giới. NHỮNG NGƯỜI KHÔNG KHUẤT PHỤC. Trên chuyến bay United 93, cất cánh từ Boston. Lời chào mừng của Captain bị gián đoạn, tiếp theo là giọng nói lơ lớ của người gốc Trung Đông loan báo, máy bay đang được họ chỉ huy, máy bay chứa đầy bom có thể phát nổ bất cứ lúc nào, họ ra lệnh cho hành khách ngồi tại chỗ. Cuộc thương thuyết với nhà chức trách đang diễn ra tốt đẹp. NỮ tiếp viên phía cuối máy bay vào rest room khóa trái cửa lại, run rẩy gọi cell phone:
Đầu dây bên kia, người chồng còn ngái ngủ, nghe tiếng vợ hớt hải, nói lời yêu thương, anh ngập ngừng:
Vừa nghe được tiếng vĩnh biệt thì tiếng đạp cửa rồi tất cả yên lặng. Đầu dây bên kia, người chồng chết lặng. Bấy giờ anh mới mở TV và sau đó tất cả đã trở thành dĩ vãng. Trên hàng ghế khoảng giữa máy bay, một thanh niên lén bấm số gọi điện thoại, đầu dây bên kia là mẹ anh:
Bà mẹ đang buồn vì con trai bỏ đi sau cuộc cãi vã nhỏ, đang xem TV rất xúc động. Bà già nhẩy nhổm lên:
Tiếp theo là tiếng la thất thanh rồi im bặt. Bà mẹ không biết con bà là hành khách trên chuyến bay định mệnh số 93. Khi những cuộc điện đằm lén gọi từ máy bay, mấy thanh niên ngồi gần cửa chính ra dấu. Chia nhau take care từng tên không tặc. Bọn chúng có 6 người, không thấy súng chỉ cầm dao và mấy túi xách. Tên không tặc phát giác ra thanh niên vừa gọi điện thoại, hắn dừng lại giằng lấy, đấm vào mặt chú bé. Mấy thanh niên kia đã sẵn sàng, nhào tới bẻ tay hắn. Cuộc giằng co kéo dài đôi ba phút. Tên không tặc phía cuối phi cơ nhào tới thọc tay vào túi xách, chạy lên. Người hành khách già lầm lì từ lâu, bất thần đưa chân gạt hắn té nhào, hành khách đứng hết dậy vật lộn với mấy tên không tặc. Máy bay đang trên đường hướng về tòa Bạch ốc, một tiếng bom nổ mở một lỗ hổng phía nóc phi cơ. Không khí bên ngoài hút hành khách và mọi thứ ra, phi cơ chao đảo, mất cao độ. Phi công trưởng bị bắn chết từ đầu, phụ tá bị thương, máu me tùm lum nằm gục trên corpit. Tên không tặc take over chưa biết cách điều khiển máy bay trong tình trạng khẩn trương. Máy bay chao đảo vài vòng rồi đâm xuống đất nổ tung thành từng mảnh vụn trong khu rừng ngoại ô Pittsburg. Hành động bất khuất của nhóm hành khách trên United 93, hy sinh tánh mạng để tránh tai nạn lớn hơn có thể xẩy ra. Cuộc điều tra sau đó cho biết, mục tiêu của phi vụ này là Tòa Bạch Ốc, và Andrew Airforce Base lúc máy bay "Air Force One" đáp xuống. Nếu điều này thực hiện được thì cuộc chiến sẽ còn trầm trọng hơn. TRẢ THÙ DÂN TỘC. Cuộc khủng bố chưa chấm dứt kế hoạch trả thù đã được chuẩn bị. Hàng không mẫu hạm Hoa kỳ được lệnh trực chỉ Atlantic Ocean. Quân lực Hoa kỳ trên toàn thế giới đặt trong tình trạng báo động. Nhân viên tình báo tìm chứng tích sự liên hệ giữa cuộc khủng bố với nghi can hàng đầu Osama Bin Laden. Cuộc khủng bố có tổ chức này không nhất thiết do Bin Laden đạo diễn, Hoa kỳ có bằng chứng cả Iran, Iraq, Ai Cập đều liên hệ vào. Bí mật lần lượt dược phơi bầy trước ánh sáng. Tại chính trường, lưỡng viện quốc hội Hoa kỳ đồng lòng ngồi lại, yểm trợ tối đa tổng thống Bush thi hành biện pháp trả thù cần thiết. 85% dân Mỹ đồng lòng trao quyền cho Tổng thống tuyên chiến với quân khủng bố. TÔN VINH LIỆT SĨ. Tại căn cứ kháng chiến nằm trong hốc núi miền Bắc Afghanistan, mọi người hớn hở nhẩy múa như ngày hội. Bin Laden bước vào ôm ghì, cà bộ râu bùi nhùi lên má mọi người, lát sau anh vỗ tay mấy tiếng, toàn thể chiến hữu ngưng chuyện, làm theo. Bin Laden, trịnh trọng quì phục trước bàn thờ Allah.Vị chủ tế đặt từng tấm hình mới lên bàn, lâm râm đọc kinh Koran cầu hồn cho những chiến hữu của họ. 24 vị thánh mới là những cảm tử quân, trong phi vụ cướp máy bay, đâm vào các cao ốc tại New York, Washington DC. Bin Laden hôn từng tấm di ảnh, chào theo nghi thức kháng chiến rồi trịnh trọng đặt lên vị trí cao trọng trên bàn thờ. Nghi lễ trang nghiêm làm mọi người phấn khởi, mỗi người đưa ngón tay lên ly rượu đặt trước bàn thờ, dùng lưỡi lê rạch một đường trên tay, nhỏ máu vào chén rồi chuyền nhau nhắp chén rượu pha máu đồng chí. Ly rượu chuyển một vòng qua tay mỗi người, vừa cảm động vừa đậm tình chiến hữu. Bin Laden trầm ngâm: VÁN BÀI NAN GIẢI. Cuộc khủng bố bất ngờ vào World Trade Center và Ngũ giác đài, tượng trưng cho quyền uy kinh tế và quân sự Hoa kỳ là mối nhục cho nước Mỹ. Cả thế giới vẫn hướng về Mỹ như một điểm tựa cuối cùng. Ngày nay, Hoa kỳ không còn là nơi bất khả xâm phạm. Phản ứng của người dân là kinh hoàng, phẫn uất và tủi nhục. Quốc hội lưỡng viện họp cấp tốc, đáp ứng yêu cầu của tổng thống Bush. Muốn cho ông tông tông vững bụng, quốc hội cho gấp đôi ngân sách ông xin, 40 tỷ đô. Quốc dân biểu lộ lòng tự ái dân tộc, ủng hộ ông Bush tối đa, bắt buộc ông phải hành động để rửa mặt cho nước Mỹ. Ngày sau biến cố, tổng thống Bush xuất hiện khắp nơi, biểu lộ niềm xúc động trước cảnh hoang tàn đổ nát, chia buồn, an ủi thân nhân những người tử nạn, khích lệ công nhân thu dọn chiến trường. Người Mỹ chấp nhận ông Bush như một nhà lãnh đạo có trái tim. Phía cánh Tây, dưới hầm Tòa Bạch Ốc, bộ tham mưu họp liên miên tìm giải pháp thỏa đáng. Hai nan đề hiện tại là: làm gì để rửa mặt Hoa kỳ? Và, làm sao không bị sa lầy như cuộc chiến tranh Việt nam ? Lệnh gọi quân nhân trừ bị đã thi hành. Các đơn vị tác chiến cấm trại, chuẩn bị lên đường. Hạm đội nhổ neo trực chỉ Địa Trung Hải, nghĩa là, Mỹ sẵn sàng đợi lệnh của Tổng tư lệnh quân đội. Không khí chiến tranh bao trùm khắp nơi. Phe quân đội muốn nhẩy ngay vào vòng chiến, đánh tưới hạt sen cho thỏa chí tang bồng. Quân lực Mỹ vẫn hậm hực muốn dứt điểm Iraq, vì những gây hấn của Saddam Hussein. Back-up cho phe này là giới tài phiệt, chuyên sản xuất vũ khí. Mấy thập niên qua, làm ăn không khá, nhân dịp có tiền chùa muốn thay thế trọn bộ vũ khí, đạn dược đã lỗi thời. Họ cần một chiến trường làm thí điểm, trắc nghiệm những sáng chế mới. Phe dân sự chủ trương đi đêm, kêu gọi đồng minh áp lực, đòi Afghanistan nạp mạng Osama Bin Laden, đưa ra tòa "cất" như Mỹ đã nhốt tướng Noriaga, tổng thống Panama. Nếu thực hiện điều này sẽ vỗ về được tự ái của dân Mỹ, số tiền còn lại dùng tái thiết kinh tế toàn cầu. Chiến tranh là giải pháp cuối cùng nếu mặt trận ngoại giao thất bại. Phe này cần giải quyết nạn kinh tế đang tuột dốc thê thảm. Nhu cầu quốc phòng sẽ cung ứng hàng triệu việc làm cho nước Mỹ. LẤY ĐỘC TRỊ ĐỘC. Liên quân và tư lệnh chiến trường đề nghị một số kế hoạch để tùy Bộ quốc phòng chọn lựa. Điều nghiên chiến trường Trung Á đưa tới ưu tư cho Hoa kỳ. Nga sô đã thiệt mất 60 ngàn quân, chiến đấu ròng rã suốt 10 năm vẫn không thanh toán nổi quân Taliban, đang cầm quyê tại Afghanistan. Rừng núi hiểm trở với trên 5000 hầm hố, hang động trên núi cao là mồ chôn đại quân Nga. Nếu Mỹ đem bộ binh vào chiến trường này, chắc hẳn sẽ lãnh chung số phận như quân Nga. Dùng bom, đại bác, hỏa tiễn, đánh phủ đầu, sẽ chẳng động tới sợi lông chân bọn du kích trốn sâu trong lòng núi. Giải pháp ít tốn nhất là, điều đình với chính phủ Việt cộng, nhập cảng một sư đoàn đặc công đánh thuê, quen kỹ thuật du kích bắt chuột cống. Dùng trực thăng thả từ đỉnh núi xuống, phân tán thành từng tổ nhỏ, dùng vũ khí tấn công, có thể là hơi ngạt, hơi cay, thanh toán từng ổ kháng chiến. Việt cộng quen dùng chiến thuật "hun chuột" lùa hang, bọn du kích ngột phải chui ra, phe ta cứ thoải mái bắn tỉa từng đấng, biết đâu trong đó có "cậu" Bin Laden là Bingo! Giải pháp thứ hai, dùng lực lượng xung kích của Do Thái. Các đơn vị xung kích Do Thái rất thiện nghệ về kỹ thuật tác chiến trong hang động. Do thái vào hang lùa quân du kích về hướng biên thùy Nga, nơi đây, những binh đoàn Nga chờ sẵn để sẵn sàng trả mối thù xưa. Giải pháp cuối cùng mới dùng biệt kích Mỹ và đồng minh tràn vào, sử dụng vũ khi hiện đại như hơi ngạt, bom khinh khí đánh mau đánh mạnh và chém vè cấp tốc để bảo toàn chủ lực. Chiến cuộc sẽ không diễn ra trong thành phố vì không muốn động tới đền đài Hồi giáo. Tuyệt đối tránh gây phẫn nộ cho giáo dân Hồi của chính quốc A Phú Hãn.
Hồi giáo có số tín đồn lớn hàng thứ nhì sau Thiên Chuá Giáo, nhưng, trong Hồi giáo có nhiều hệ phái, giữa các hệ phái luôn có sự tranh chấp tàn bạo. Vì nhu cầu bảo vệ tôn giáo, họ có thể liên kết thành một khối chống lại Hoa kỳ thì hậu quả sẽ rất tai hại. DƯƠNG ĐÔNG KÍCH TÂY. Từ ngày đầu biến động, Hoa kỳ chỉ chú trọng vào Osama Bin Laden, cả thế giới chĩa mũi dùi, nguyền rủa Bin Laden. Mỗi người đưa ra những lời đe dọa con người đầy bí hiểm này. Nhiều huyền thoại nói đến Bin Laden như lãnh tụ quá khích Hồi giáo. Trên thực tế, Bin Laden chỉ là một người đối lập với chính quyền Saudi Arabi, trốn sang Afghanistan tổ chức kháng chiến khủng bố. Điều trớ trêu là, Bin Laden đã từng được CIA huấn luyện, tài trợ kỹ thuật. Hắn có một gia tài vài trăm triệu nhưng chỉ xài ra, không thu thêm. Hắn phải nuôi dưỡng một đạo quân du kích rộng lớn len lỏi trên mọi quốc gia. Sống lưu vong trên lãnh thổ Afghanistan, Bin Laden chỉ là kẻ ăn nhờ, ở đậu. Nếu quân Taliban mất quyền chỉ huy, bất cứ chính phủ nào lên thay cũng không muốn liên lụy vào những sinh hoạt khủng bố, phá hoại, đầy tai tiếng của Bin Laden. Hoa kỳ sẽ dùng chiến lược cố hữu là, gây mâu thuẫn nội bộ A Phú Hãn, mua chuộc liên quân phương Bắc đảo chánh rồi nạp Bin Laden làm quà cầu hòa với Mỹ. Kế hoạch khủng bố vừa qua phải là một tổ chức cấp quốc gia. Diện có thể là Bin Laden nhưng điểm không thể là một mình hắn. Chính Bin Laden cũng lên tiếng chối không liên hệ trực tiếp tới vụ nổ vừa qua. Nhiều quốc gia đứng sau vụ nổ đều liên đới trách nhiệm, nhưng, Iraq là kẻ thủ số 1. Lợi dụng lúc tình hình đang sôi động ở New York, Iraq bắn rớt một máy bay thám thính Mỹ trên hành lang Liên Hiệp Quốc. Mấy ngày sau con trai Saddam Hussein lên tiếng báo động, Hoa kỳ chỉ dùng Bin Laden làm lạc hướng, dư luận thế giới, quốc gia anh (Iraq) chắc chắn sẽ là mục tiêu trả thù của Hoa kỳ. Và quả thực IRAQ sẽ không tránh khỏi sự trừng phạt đích đáng hơn. PHONG TOẢ KINH TẾ. World Trade Center bị sập, một số dữ kiện trực tiếp với New York Stock Exchange hư hại nặng tưởng sẽ bị gián đoạn lâu dài nhưng, khắc phục khó khăn, cơ quan điều hành thị trường chứng khoán sửa chữa khẩn cấp, một tuần sau đã mở cửa hoạt động trở lại. Tuy nhiên, như những dự đoán của các nhà kinh tế, thị trường chứng khoán là vũ khí lợi hại để kiểm soát tiền tệ thế giới. Nguồn tài chánh yểm trợ các sinh hoạt bí mật liên quốc thường được ký thác vào hệ thống chứng khoán để đem lợi nhuận cho tổ chức. Hoa Kỳ tập trung hầu hết nguồn tài chánh thế giới. Nắm được yếu tố này thị trường chứng khoán Hoa Kỳ đang làm xính vính giới đầu tư thế giới. Tài sản ký thác vào thị trường có thể bị Hoa kỳ làm giá, chỉ một đêm trở thành tay trắng. Ngoài ra, Hoa kỳ luôn dùng quyền năng, áp dụng biện pháp bao vây kinh tế để trừng phạt các quốc gia không phục tòng. Rồi đây Afghanistan cũng sẽ nằm chung số phận với Iraq, Cuba và Bắc Hàn. Phong tỏa kinh tế tuy không có kết quả cụ thể và trực tiếp, nhưng, về lâu về dài các quốc gia kém về kỹ nghệ cũng gặp nhiều trở ngại. Những chiến thuật chiến lược đã bầy sẵn lên bàn cân, giới lãnh đạo sẽ phải chọn một quyết định gấp rút vì sự kiên nhẫn của người dân rất giới hạn. CANH BÀI THÁU CÁY. Tại Trung Đông, các quốc gia họp khẩn để đáp ứng tình hình, 7 quốc gia Hồi giáo tham dự đều công nhận cuộc khủng bố vừa qua đã đánh thức con cọp ngủ. Cho tới nay chưa ai biết phản ứng của Hoa Kỳ sẽ ra sao. Nếu không tìm được một giải pháp thỏa đáng, thế chiến nguyên tử có thể xẩy ra gây thảm họa cho nhân loại. Vài đại biểu lo ngại Hoa kỳ bị áp lực sẽ hành động ngông cuồng, quân khủng bố cũng không chịu dừng tay và cứ thế cuộc chiến sẽ lan tràn mãnh liệt hơn. Nhóm ôn hòa muốn chứng minh Hồi giáo không chủ trương bạo động, những ai đem bất hạnh cho con người sẽ bị trừng phạt. Cuộc khủng bố làm thiệt hại nhân mạng và tài sản của Hoa kỳ không đáng kể cho bằng thể diện quốc gia họ. Các quốc gia Hồi giáo đều biết Osama Bin Laden là người chủ chốt vụ khủng bố. Nhưng, đem nạp hắn cho Hoa kỳ là một điều đi ngược lại tôn chỉ của Hồi giáo và chẳng nước nào dám đơn phương thực hiện.
Hoa kỳ cam kết nếu bắt được Bin Laden, hắn sẽ được đưa ra xét xử trước tòa án quốc tế. Gần đây tổng thống Bush chấp nhận dẫn độ Bin Laden về Hoa kỳ, hoặc chứng minh hắn bị giết chết để xoa dịu dư luận dân Mỹ. Nạp Bin Laden cho Mỹ là việc làm không thể thực hiện được. Chính quyền Taliban cũng không biết bản doanh của hắn, vả lại muốn đến gần hắn không phải là chuyện dễ huống chi bắt hắn đem giải giao cho Mỹ. Chính quyền Afghanistan cũng e ngại nếu không tỏ thiện chí Hoa kỳ sẽ làm phiền tới quốc gia họ. VẢI THƯA CHE MẮT. Các phái bộ đang thảo luận thì một đại biểu cho biết, ông có mối liên hệ mật thiết với Osama Bin Laden, ông có thể mời Bin Laden tới để hắn trình bày sự tình. Buổi họp hôm sau, ngoài thành phần đại biểu các quốc gia tham dự còn có phóng viên truyền hình của hệ thống CNN. Mọi người nôn nóng ngồi chờ Osama Bin Laden tới. Hai giờ sau Bin Laden tới bằng đoàn xe limo 5 chiếc giống nhau. Mỗi chiếc xe ghé vào lề phòng họp, 5 cận vệ xuống mở cửa một lúc, từ 5 chiếc xe limo. 5 người bước ra đều là Osama Bin Laden, họ xếp hàng một đi vào phòng họp trước sự ngạc nhiên của tất cả đại biểu. 5 người cùng gương mặt, trang phục, cử chỉ như nhau ngồi vào bàn, đối diện với ngoại trưởng khối quốc gia Hồi giáo. Vị chủ tọa lớn tiếng: Phóng viên quay ống kính camera lại phía các đại biểu, tất cả mọi người quì mọp xuống xá thi hài Osama Bin Laden. Sau 12 xá, mọi người xếp hai hàng khiêng bổng mặt bàn với thi hài Bin Laden lên, cung nghinh người hùng về đại sảnh đường thành phố Kabul chuẩn bị cử hành lễ quốc táng. BẤT CHIẾN TỰ NHIÊN THÀNH. Trên phòng chỉ huy hàng không mẫu hạm Rosevelt, đậu trên vịnh Trung Á, phó đề đốc Walter nhận điện thoại từ Ngũ giác đài, ông lầm lì gác máy, ra lệnh tập họp tất cả sỹ quan cơ hữu và tư lệnh các đơn vị tác chiến, lên phòng hành quân. Không khí cực kỳ căng thẳng. Các sỹ quan đang bàn tán, khi nghe còi lệnh, cửa mở, phó đề đốc cầm gậy chỉ huy bước vào. Ông lên bục dõng dạc tuyên bố: Hình ảnh Bin Laden bị bắn chết trong phòng họp tại Kabul. Cảnh tên trùm khủng bố bị bắn nát ngực, chết tại chỗ khiến cho mọi người gào la mừng rỡ. Tiếp đến là cảnh hàng ngàn giáo sĩ, nghị viên Hồi Giáo quì mọp, kính cẩn bái chào vị anh hùng của họ. Tướng Mongomery trở lại trầm ngâm: Buổi họp chấm dứt trong tiếng reo hò của mọi người. Các chiến hạm lần lượt nhổ neo rời Địa Trung Hải trở về căn cứ Hoa Kỳ. Lời cuối của tác giả: Đây chỉ là giấc mơ của người viết. cnn nguyện xin Thượng đế ban phước lành cho nhân loại để cuộc chiến tàn khốc hơn không tái diễn./cnn/ |